Bếp có phá hoại các khả năng chứng ngộ của chúng tôi không?


Powered by RedCircle


Nhiều món ăn thế trong bếp đạo tràng chứa hành. Khi nhớ rằng Raman Maharshi đã nói tránh ớt, quá nhiều muối, hành, v.v, tôi ngạc nhiên với câu hỏi: Bếp có phá hoại các khả năng chứng ngộ của chúng tôi không?

Đó là toàn thể công việc của tôi ở đây. Phá hoại mọi khả năng chứng ngộ của bạn. Nếu ham muốn của bạn về chứng ngộ không bị phá hoại, bạn sẽ không bao giờ trở nên chứng ngộ.

Nhưng đừng giận hành đáng thương, chúng là những người hồn nhiên. Và chúng là tâm linh như bạn vậy, và chúng ở sâu trong thiền hơn nhiều so với bạn đã bao giờ có thể vậy. Và tôi không tin rằng con người hiểu biết của Raman Maharshi đã nói điều đó. Nhưng nếu ông ấy đã nói nó, thế thì ông ấy ắt đã đùa.

Nhưng cái gọi là người tâm linh đã từng bị ám ảnh với những điều như vậy. Cái gọi là người tâm linh bị ám ảnh với điều tuyệt đối vô nghĩa. Bây giờ làm sao hành hay ớt hay muối có thể ngăn cản bạn khỏi việc trở nên chứng ngộ? Ý tưởng ngu xuẩn. Thay vì nhìn sâu vào trong con người bạn, và thay vì đối diện với những vấn đề thực, bạn tạo ra vấn đề giả. Đây là những vấn đề giả. Đây là chiến lược của tâm trí, để cho vấn đề thực có thể bị bỏ qua. Vấn đề thực không phải là hành, nó là tham. Vấn đề thực không phải là ớt, nó là giận. Vấn đề thực không phải là muối, nó là sở hữu. Vấn đề thực không phải là bạn phải ăn gì và bạn không được phép ăn gì. Vấn đề thực là bạn phải là cái gì.

Để né tránh vấn đề thực chúng ta tạo ra vấn đề giả. Và có cái gì đó hay về vấn đề giả: chúng có thể được giải quyết, dễ dàng được giải quyết. Vấn đề là gì? Bạn dừng ăn hành. Và bạn trở thành tâm linh và bạn được chứng ngộ vì bạn không ăn hành. Đơn giản thế. Nhưng không tham sẽ là khó khăn, gian nan. Không bản ngã sẽ là nhiệm vụ đi lên dốc. Bạn sẽ cần hiểu biết mênh mông, bạn sẽ cần nhận biết lớn lao. Chỉ trong lửa của nhận biết mà vấn đề thực sẽ được đốt cháy.

Bạn biết bạn không thể giải được những vấn đề thực. Cho nên cách tốt nhất là tạo ra vấn đề hư huyễn và bắt đầu giải chúng. Đây là một trong những thủ đoạn cơ bản nhất của tâm trí con người.

Chẳng hạn, Ấn Độ khổ trong nhiều thế kỉ vì nghèo nàn. Và Morarji Desai nghĩ cấm đoán sẽ giải quyết vấn đề. Bây giờ đây là vấn đề giả. Cấm đoán chẳng liên quan gì tới nó. Cấm hay không cấm, nghèo vẫn sẽ còn lại. Người nghèo thậm chí sẽ trở nên khổ hơn, có vậy thôi. Vì qua rượu cồn, đôi khi người đó có thể quên đi khổ của mình, đôi khi người đó có thể nhấn chìm bản thân mình. Một khi cấm đoán có đó, người đó thậm chí sẽ không có khả năng đó để nhận chìm bản thân mình. Thế thì khổ của người đó sẽ là hoàn toàn.

Hay, Morarji Desai nghĩ nếu bò cái không được giết, nếu bò cái không bị làm thịt, thế thì mọi vấn đề sẽ được giải quyết. Đây là những thủ đoạn của tâm trí. Và đây là cách người ta có thể liên tục tự lừa mình, trong nhiều thế kỉ.

Ấn Độ khổ vì những nhà tiên tri giả này. Và những nhà tiên tri giả là những người xử trí vấn đề giả. Đầu tiên họ tạo ra vấn đề, thế rồi họ bắt đầu giải nó. Và họ làm nhiều ồn ào về nó và họ dường như tích cực quá nhiều. Nếu họ thất bại, chắc chắn không cái gì được đạt tới. Nếu họ thành công, thế nữa không cái gì được đạt tới. Nhưng một điều, họ có thể nguỵ trang vấn đề thực. Họ có thể hội tụ chú ý của bạn vào cái gì đó giả, như đồ chơi. Nó có vẻ là vấn đề thực, nó không phải vậy.

Bây giờ nhìn vào trong điều đó. Làm sao hành có thể ngăn cản bạn trở nên có tính thiền? Làm sao hành có thể ngăn cản bạn khỏi trở nên im lặng? Không có vấn đề ở đó. Nhưng bạn muốn là tâm linh và bạn muốn được biết là tâm linh, bạn bắt đầu làm những điều ngu xuẩn.

Trong tâm xã mới của tôi, tôi sẽ có một quán bar nữa. Và một phòng hút thuốc. Nếu trà có thể trở thành nghi lễ thế thì sao hút thuốc không? Nếu mọi người có thể uống trà và làm nó thành quá trình thiền, vậy hút thuốc cũng có thể chứ. Tôi không nói bạn phải hút thuốc, tôi không nói bạn phải uống rượu, nhưng tôi nói rằng đây không phải là những thứ ngăn cản bạn khỏi trở thành tâm linh. Jesus thường uống rượu, Gurdjieff thường uống rượu. Điều đó đã không ngăn cản họ khỏi trở nên chứng ngộ.

Nhớ, bất kì cái gì ngăn cản bạn khỏi trở nên chứng ngộ đều là việc biết của bạn, quá trình tư tưởng của bạn, không gì khác. Và có nhiệm vụ thực - làm sao bỏ quá trình tư tưởng. Và vì bạn cảm thấy bất lực ở đó, bạn tạo ra những vấn đề nhỏ: làm sao ăn chỉ một lần một ngày, làm sao ăn không muối, làm sao không ăn bơ sữa trâu, làm sao ăn theo cách này hay cách nọ. Các sư Jaina ăn khi đứng. Nếu bạn ăn khi ngồi, chứng ngộ bị phá hoại. Sư Jaina ăn chỉ một lần một ngày. Nếu bạn ăn hai lần, chứng ngộ bị phá hoại.

Một sư Jaina tới gặp tôi và ông ấy nói 'Ăn hai lần là không tốt.' Tôi nói 'Ăn một lần sao?' Ông ấy nói 'Ăn một lần là được.' Tôi bảo ông ấy 'Nửa chứng ngộ bị phá hoại.'

Và chứng ngộ không tới theo bộ phận. Hoặc nó tới toàn thể hoặc nó không tới. Nếu ăn hai lần một ngày là nguy hiểm thế thì một lần một ngày là nguy hiểm năm mươi phần trăm. Bạn có thể ăn ba lần một ngày, điều đó không tạo ra khác biệt. Tôi không nói ăn ba lần một ngày, vì nó sẽ không giúp bạn trở nên chứng ngộ. Nó không ảnh hưởng tới bạn, theo cách này hay cách nọ; nó là không liên quan.

Đừng mang những cái không liên quan vào trong tính tâm linh của bạn. Bằng không bạn sẽ trở nên bị ám ảnh với những thích thú kì cục. Và những thích thú kì cục đó là một loại không lành mạnh, rối loạn tâm thần.

Nhưng những người này trở thành mahatmas - Morarji Desai là một mahatma. Ông ấy không uống rượu nhưng ông ấy uống nước đái của ông ấy. Và điều đó là hoàn toàn tốt, điều đó giúp cho chứng ngộ. Ông ấy muốn mọi người uống nước tiểu của mình, điều đó dường như là chữa cho mọi bệnh của đất nước này. Tôi nghĩ đây là lúc ông ấy nên tốt nghiệp và đi tới tính mahatma tối thượng, ông ấy nên bắt đầu ăn ... của ông ấy. Và điều đó sẽ giải quyết vấn đề lương thực.

Mọi người chỉ trở thành những người dở hơi. Và điều đó đơn giản chỉ ra chứng loạn thần kinh nào đó, bệnh hoạn tâm lí nào đó là ở trong nó. Sáu mươi năm trước, ông ấy đã đi tới biết rằng một thanh niên, hoàn toàn say, đã thử cưỡng hiếp chị riêng của anh ta. Điều đó đã là đối kháng của ông ấy với rượu. Bây giờ điều này phải được hiểu. Ngay cả trong đối kháng của mình với rượu, bằng cách nào đó có dục tham gia vào. Và uống nước đái riêng của người ta... ông ấy cần phân tâm Freud. Phải có đè nén dục nào đó trong nó, bằng cách nào đó, nó là ám ảnh với tính dục. Và trong gần năm mươi năm, ông ấy đã cố vẫn còn vô dục. Bây giờ mối quan tâm quá mức này tạo ra mọi loại vấn đề. Không cái gì được giải quyết, nhiều vấn đề hơn được tạo ra. Nhưng mọi người sẽ nghĩ ông ấy là mahatma.

Tôi không thích bạn trở thành mahatma. Nếu bạn có thể trở thành con người hồn nhiên đơn giản, điều đó là nhiều hơn được yêu cầu. Ăn bất kì cái gì cho cảm giác thoải mái với bạn. Chăm nom thân thể, kính trọng thân thể. Kính trọng bạn ăn bao nhiêu, đừng làm quá nặng thân thể, vì điều đó là một loại giận dữ, bạo hành. Và bạo hành là tinh vi tới mức bạn phải quan sát nó. Khi một người liên tục nhồi vào bản thân mình, người đó là bạo hành với thân thể riêng của mình, người đó có tính phá huỷ. Hay người đó có thể liên tục nhịn ăn, thế thì người đó lại là bạo hành. Chỉ nhìn vào vấn đề của điều đó. Bạn có thể ăn quá nhiều và bạn có thể bạo hành, và bạn có thể nhịn ăn và bạn có thể bạo hành. Ăn hay nhịn không phải là vấn đề: Đừng bạo hành.

Yêu thân thể bạn, kính trọng thân thể bạn, nó là điện thờ của Thượng đế.

Nhưng rất dễ chuyển từ nhồi vào quá nhiều, sang nhịn ăn, vì tâm trí bao giờ cũng dễ dàng chuyển từ cực đoan này sang cực đoan khác, từ ám ảnh này sang ám ảnh khác. Đầu tiên bạn liên tục nhồi vào thân thể bạn và làm tổn thương nó, chất tải nó một cách không cần thiết. Thế rồi một ngày nào đó bạn quay lại chống điều đó, bạn trở thành kẻ thù của thân thể. Dường như đó đã là lỗi của thân thể. Thế rồi bạn bắt đầu nhịn ăn, và lần nữa bạn bắt đầu hành hạ thân thể bạn. Nhưng đó là bạo hành.

Và bạo hành là sâu trong con người tới mức bạn phải quan sát nó liên tục, bằng không nó sẽ tới từ cách khác nào đó.

Morarji Desai đi sang các nước khác - ông ấy chống lại tiêm chủng, bất kì loại tiêm chủng nào. Bây giờ điều này là bạo hành. Ông ấy có thể mang bệnh từ nước này sang nước khác và ông ấy có thể mang bệnh từ nước khác sang nước này. Nhưng ông ấy khăng khăng. Và ông ấy là người bất bạo hành, người đi theo lớn của Mahatma Gandhi. Nhưng đây là rất bạo hành, bất kính với mọi người. Bây giờ một người này có thể tạo ra vấn đề cho toàn thể đất nước. Thực ra ông ấy không nên được đón chào ở bất kì nước nào trên thế giới.

Người ta có thể trong bạo hành theo cách rất tinh vi.

Hãy theo dõi điều đó.

Nếu bạn không thích hành, điều đó hoàn toàn tốt, đừng ăn chúng. Nhưng bạn không cần kết án chúng. Và nếu những người khác thích chúng, bạn không cần nghĩ họ là phi tâm linh hay cái gì đó. Đừng trở thành tâm linh dễ dàng thế, đừng phụ thuộc vào những điều hư huyễn thế. Tính tâm linh chỉ có một vị và đó là nhận biết. Hành hay không hành, ớt hay không ớt, muối hay không muối. Tính tâm linh chỉ có một vị, vị của nhận biết. Bám lấy điều đó đi! Và đừng bị sao lãng bởi những thứ nhỏ bé.

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' Osho

..............................

0 Comments