Không con đường nào là cần thiết, tại sao cần các sannyasin mặc đồng phục mầu sắc, đeo mala với hình của thầy?


Powered by RedCircle


Câu hỏi thứ sáu:

Nếu, như thầy nói, người ta chịu trách nhiệm cho bản thân người ta, và không con đường nào là cần thiết, tại sao cần các sannyasin mặc đồng phục mầu sắc, đeo mala với hình của thầy và mang cái tên do thầy chọn?

Câu hỏi này là từ Lawrence Melkin.

Không có con đường. Nếu bạn hiểu điều đó, không có nhu cầu để đi bất kì con đường nào, kể cả con đường của tôi. Nhưng nếu bạn không hiểu điều đó, nếu khải lộ đó không làm cho bạn chứng ngộ ngay lập tức, tôi sẵn sàng làm cho bạn chứng ngộ ngay bây giờ. Nhưng bạn nói 'Đợi đã, thưa thầy. Tôi không sẵn sàng ngay bây giờ. Để mai.' Thế thì bạn sẽ phải trở thành sannyasin. Và thế thì toàn thể điều vô nghĩa theo sau.

Nó là trách nhiệm của bạn. Tôi sẵn sàng làm cho bạn chứng ngộ chính khoảnh khắc này, vô điều kiện. Thế thì không có nhu cầu về đổi tên và không cần mala và không cần quần áo mầu cam. Nhưng bạn nói 'Mai đi - không hôm nay. Ngày kia vậy - không hôm nay, không ngay bây giờ.' Thế thì tôi gợi ý: Trở thành sannyasin. Và khi bạn trở thành sannyasin thế thì toàn thể câu thần chú. Nhưng đây là quyết định của bạn. Tôi đã sẵn sàng tuyên bố bạn chứng ngộ nhưng bạn nói 'Dạ không thưa thầy, tôi muốn trở thành sannyasin. Tôi muốn đi theo con đường. Tôi không muốn trở nên chứng ngộ ngay bây giờ.'

Thế thì điều đó là hoàn toàn được. Thế thì tôi cho bạn con đường. Nó chỉ để an ủi bạn thôi, nó là trò chơi. Ngày bạn sẽ hiểu ra, sẽ không có nhu cầu - không cần bất kì cái gì. Nhưng những người đã không nhận tính chất sannyas không nên bắt đầu nghĩ rằng họ được chứng ngộ. Những người đã không nhận tính chất sannyas không nên bắt đầu nghĩ 'Vậy, tốt - tốt rằng chúng ta đã chưa nhận nó.' Nhưng thế thì bạn phải trở nên chứng ngộ chính khoảnh khắc này. Nếu bạn không trở nên chứng ngộ và không trở thành sannyasin, thế thì bạn vẫn còn ở bất kì chỗ nào bạn đang ở, dù bạn là bất kì ai.

Tính chất sannyas là chiếc cầu. Cầu không là mục đích. Tính chất sannyas là phương tiện, phương tiện không là mục đích. Trở thành sannyasin là tốt hơn không trở thành như vậy. Nhưng nếu bạn có thể thu được nhiều đam mê và lửa tới mức bạn có thể cháy trong một khoảnh khắc, tới mức bạn có thể trở nên bắt lửa trong một khoảnh khắc, ngay lập tức - thế thì không cần tính chất sannyas hay bất kì cái gì.

Và hơn nữa, tôi là người mâu thuẫn. Tôi là người ngược đời. Hôm nay tôi nói cái gì đó, hôm khác tôi nói chính điều đối lập. Đó là cách của tôi để phá huỷ tâm trí của bạn. Một mặt tôi nói không có con đường. Và mọi tối tôi cho bạn con đường. Một mặt tôi nói không có nhu cầu về bất kì việc thuộc vào bất kì cái gì, vào bất kì nhà thờ nào. Mọi tối tôi cho bạn đi vào trong nhà thờ. Lí do là ở chỗ tôi muốn bạn tới ngày càng gần tôi hơi. Bạn càng gần hơn, khả năng hiểu tính tức khắc của chứng ngộ càng nhiều hơn. Bạn càng ở xa hơn, càng khó hiểu nó hơn.

Tâm trí con người làm việc một cách logic. Thế thì qua logic, tính dần dần là tự nhiên. Bạn nói 'Một ngày nào đó chúng ta sẽ làm cái gì đó, ngày khác làm cái gì đó thêm, và thế rồi thêm nữa, từng bước một.' Bạn nghĩ, qua logic, dường như sự sống là chiếc thang - 'Cho nên chúng ta sẽ đi một bậc, bậc khác, bậc khác nữa, theo cách đó.' Nhưng sự sống không phải là chiếc thang, nó là vực thẳm. Và bạn không cần bước chầm chậm, dần dần. Bạn có thể lấy cú nhảy, cú nhảy lượng tử. Một bước là đủ nếu bạn lấy cú nhảy. Công việc còn lại sẽ được làm bởi sự hấp dẫn, bạn không cần làm bất kì cái gì khác.

Cho nên tôi liên tục làm sáng cho bạn mọi tối. Vài người trở nên chứng ngộ, ít nhất cho khoảnh khắc này. Họ quên bên ngoài cổng - đó là vấn đề của họ. Lần nữa tôi phải làm cho họ được chứng ngộ, họ lại quên, tôi phải làm cho họ chứng ngộ lần nữa. Tôi sẽ liên tục gõ búa lên bạn rằng bạn được chứng ngộ, rằng bạn chưa bao giờ là khác hơn cả. Một ngày nào đó trong khoảnh khắc chín muồi nào đó, bạn có thể có khả năng nghe thấy nó.

Thế thì chủ định của tính chất sannyas là gì? Chủ định của tính chất sannyas là để cho bạn có thể liên tục treo quanh tôi cho khoảnh khắc đúng đó, cho khoảnh khắc chín muồi đó, khi một tiếng hét từ tôi hay chỉ cái nhìn vào mắt bạn hay chỉ cái chạm của tay tôi sẽ mang bạn trở lại bản thân bạn.

Trích từ quyển 'Chính than này là phật' - Osho

..............................

0 Comments