Liệu có thể trở thành ngu bởi việc ở đây trong một thời gian lâu hơn không?


Powered by RedCircle


Osho ơi, liệu có thể trở thành ngu bởi việc ở đây trong một thời gian lâu hơn không? Đôi khi tôi cảm thấy thiếu logic trong tâm trí tôi.

Vidya, điều đó không chỉ là có thể, nó là chắc chắn. Bạn sẽ trở thành người ngu. Nhưng tính ngu có trí huệ riêng của nó. Bạn sẽ trở thành người ngu và trí huệ cùng nhau. Cái gọi là người khôn, người không bao giờ ngu không phải là trí huệ thực. Vì trí huệ là ngược đời. Trí huệ không chỉ là nghiêm chỉnh, nó là vui đùa nữa. Và tính ngu là vui đùa. Trí huệ không chỉ là tri thức trí tuệ, nó là mở hội sự tồn tại. Trí huệ không phải là của não bộ - nó không phải là của cái đầu, nó là của con người toàn bộ. Và con người toàn bộ có xúc động, cảm tính, tình cảm. Và con người toàn bộ là lớn hơn nhiều so với trí tuệ nhỏ bé đáng thương.

Và bất kì cái gì đi ra ngoài trí tuệ, trí tuệ nói là ngu xuẩn: Cẩn thận - không đi, không lấy bước tiếp, bằng không mình sẽ trở thành người ngu. Cho nên mọi người vẫn còn bị giới hạn trong trí tuệ. Họ vẫn còn am tường nhưng họ không bao giờ trở thành trí huệ.

Người trí huệ có tính chơi đùa. Người đó có thể đảm đương là ngu xuẩn, người đó tin cậy nhiều thế với sự sống. Người đó không có nhu cầu chứng minh bản thân mình rằng bao giờ cũng trí huệ, người đó không có nhu cầu thuyết phục người khác rằng 'Tôi bao giờ cũng trí huệ.' Nhu cầu đó tồn tại chỉ bởi vì bạn sợ cái ngu của bạn. Người trí huệ thực là người thảnh thơi. Vâng, người đó có thể chơi như người ngu, người đó có thể cười như người ngu.

Nghĩ về Christ, nghĩ về Lão Tử, nghĩ về Bồ đề đạt ma mà xem. Những người này là người trí huệ thực sự, nhưng họ có thể hành động một cách ngu xuẩn. Lão Tử đã nói 'Mọi người dường như là khôn thế, ngoại trừ ta.' Và ông ấy là người trí huệ. Lão Tử nói 'Mọi người dường như là tự tin thế còn ta do dự thế. Mọi người dường như rõ ràng thế về sự sống. Còn ta mờ mịt thế, bị bao quanh bởi mây.'

Ông ấy đang nói gì? Ông ấy đang nói sáng tỏ đó mà không có mây trong nó là sáng tỏ nghèo nàn. Vì nó sẽ không có bất kì bí ẩn nào trong nó. Không có sương mù làm sao bạn có thể có điều bí ẩn? Nó sẽ là phẳng, bề mặt, hổng hoác, nó sẽ không có bất kì chiều sâu nào.

Bạn đã không nghe nói về nó sao, rằng vào thời cổ đại, mọi triều đình của vua thường có một anh hề? Bởi lí do nào đó - để cho anh hề giữ cân bằng. Bằng không mọi tể tướng và thừa tướng là am tường thế, họ sẽ tạo ra thiên lệch. Anh hề được cần tới, anh hề hoàn hảo được cần tới. Và anh hề là điều phải có. Nếu các chính phủ hiện đại hành xử ngu xuẩn, lí do là, anh hề đã biến mất. Jimmy Carter cần một anh hề ở đó trong chính phủ, một phòng đặc biệt dành cho anh hề phải có đó - người có thể mang mọi người tới tiếng cười, người có thể giải toả sự nghiêm chỉnh, người có thể làm bạn như trẻ con. Ai có thể làm bạn nhận biết về điều bí ẩn của sự sống, rằng nó không phải là vấn đề để được giải mà là điều bí ẩn để được sống.

Có câu chuyện nổi tiếng về Mulla Nasruddin. Hoàng đế đang nói với anh ta, và hoàng đế nói 'Ta đã quyết định phá huỷ mọi điều phi chân lí khỏi đất nước của ta.' Nasruddin cười. Hoàng đế nói 'Sao ngươi cười?' Nasruddin nói 'Điều này là ngu xuẩn. Không ai có thể phá huỷ được phi chân lí, vì phi chân lí và chân lí tồn tại cùng nhau. Nếu bệ hạ phá huỷ phi chân lí, chân lí sẽ bị phá huỷ, thưa bệ hạ. Chúng giống như ngày và đêm.'

Nhưng vua là nhà logic. Ông ấy nói 'Ngươi nói cái vô nghĩa gì vậy! Chúng không tồn tại cùng nhau. Chân lí chống lại phi chân lí, chúng là kẻ thù. Và ta đã quyết định, và ngươi sẽ thấy rằng ta sẽ phá huỷ phi chân lí. Từ sáng mai, mọi ngày ta sẽ treo cổ một người bị thấy là nói dối. Người đó sẽ bị treo cổ ở bãi chợ để cho cả kinh thành biết. Và mọi ngày một người sẽ bị treo cổ, để cho mọi người trở nên sợ hãi.'

Nasruddin hỏi 'Bệ hạ đi đâu để tìm ra người đó?' Nhà vua nói 'Tại cổng thành. Ta sẽ ở đó tại cổng thành và nếu bất kì ai nói dối, lập tức người đó sẽ bị bắt.' Nasruddin nói 'Thế thì thần sẽ gặp bệ hạ ngày mai ở cổng thành.'

Và người đầu tiên đi vào là Nasruddin trên con lừa của anh ta. Và nhà vua hỏi 'Nasruddin, ngươi đi đâu?' Anh ta nói 'Tới giá treo cổ.'

Bây giờ anh ta tạo ra vấn đề. Nếu bạn cho anh ta tới giá treo cổ, anh ta đã khẳng định sự thực và người thực đã bị giết. Nếu bạn không cho anh ta tới giá treo cổ thế thì anh ta đã khẳng định là người nói dối, nhưng bạn... Bây giờ phải làm gì?

Và Nasruddin nói 'Thần ở đây, tâu bệ hạ. Bây giờ làm bất kì điều gì bệ hạ muốn. Thần sẽ đi tới giá treo cổ!'

Nhà vua cúi mình. Ông ấy nói 'Người là đúng. Sự sống là bao la thế, logic không thể chứa được nó.'

Vidya, đừng sợ. Là người ngu đi, và một loại trí huệ mới toàn bộ sẽ nảy sinh ra từ nó mà chỉ tới với người ngu. Logic trong bản thân nó không phải là logic lắm, một mình lí trí không phải là hợp lí lắm. Lí trí phải có không gian nào đó cho phi lí, và logic phải có không gian nào đó cho yêu. Và sự nghiêm chỉnh của bạn phải được tô mầu bởi vui đùa. Thế thì bạn có sự hiện hữu toàn bộ của bạn. Thế thì bạn là tối và sáng và mùa hè và mùa đông, sống và chết.

Tính toàn bộ đó mang tới niềm vui.

Trích từ quyển 'Chính than này là phật' - Osho

..............................

0 Comments