Tại sao mọi người sợ được yêu thế?



Powered by RedCircle


Tại sao mọi người sợ được yêu thế?

Krishna Gopa đã hỏi nó.

Mọi người sợ được yêu đấy. Vì yêu mang tới khổ, yêu mang tới giả dối. Yêu mang tới giam cầm, yêu mang tới sự nô lệ, yêu phá huỷ tự do. Đó là lí do tại sao mọi người sợ.

Và mọi người không thể vẫn còn đấy mà không có yêu, vì yêu là chất nuôi dưỡng cần thiết nữa. Cho nên họ khao khát yêu, họ ham muốn được yêu và yêu. Họ không thể vẫn còn một mình. Nhưng khoảnh khắc họ gặp người này, người kia - đàn bà, đàn ông - họ cũng trở nên kinh hãi nữa. Vì họ biết bây giờ họ đang đi vào nhà giam.

Vì yêu còn chưa là vô điều kiện, đó là lí do tại sao mọi người sợ yêu. Và bởi vì yêu mang tới nhiều thoả hiệp thế. Họ phải thoả hiệp nhiều tới mức họ gần như đánh mất mặt nguyên bản của họ. Đó là lí do tại sao mọi người sợ. Và họ không thể vẫn còn lại mà không có nó nữa, vì nó là chất nuôi dưỡng cần thiết cho hồn. Thực ra vì nó là chất nuôi dưỡng cần thiết của hồn, đó là lí do tại sao mọi người đã học khai thác nó. Nếu nó mà không là sự cần thiết thế, chắc đã không có khai thác. Yêu là sự cần thiết tới mức bạn có thể khai thác nó, bạn có thể làm ra điều kiện. Bạn có thể nói 'Anh sẽ yêu em chỉ nếu em làm điều này. Anh sẽ yêu em chỉ nếu em sẽ yêu mình anh thôi và không ai khác, không bao giờ. Và anh sẽ yêu em chỉ nếu em chấp nhận điều kiện của anh.'

Đây là những điều kiện. Và người đói nhất định chấp nhận các điều kiện. Người đó bắt đầu nói dối, người đó bắt đầu chơi trò chơi, người đó bắt đầu là rởm. Người đó bắt đầu làm mọi điều mà người đó không bao giờ muốn làm, và người đó dừng làm những điều mà người đó bao giờ cũng muốn làm. Và thế rồi sớm hay muộn người đó nghĩ cái giá phải trả cho yêu là quá nhiều, tốt hơn cả là không trong yêu, tốt hơn cả là ở một mình.

Cho nên mọi người liên tục chuyển từ một mình sang yêu, từ yêu sang một mình. Khi họ một mình, cơn đói được cảm thấy. Khi họ ở cùng nhau, cái xấu của nó được cảm thấy.

Tôi đã nghe:

Linh mục già mòn mỏi tới Cõi trời trước Thánh Peter: 'Không còn phụng sự nữa. Cuối cùng là nghỉ.'

Thánh Peter: 'Chọn cho bản thân ông đám mây mềm nhất, và ngủ. Ông đã kiếm được nghỉ ngơi của ông.'

Với một cái thở dài linh mục co bản thân mình vào trong mây Cõi trời mịn như len và ngủ gà ngủ gật. Nhưng thế rồi không có nghỉ ngơi thực. Thỉnh thoảng, những cái chuông nhỏ rung lên và đánh thức ông ấy. Sau vài giờ, trong trạng thái thần kinh toàn bộ, ông ấy thức dậy ra khỏi đám mây của mình, chạy bổ tới Thánh Peter và phàn nàn: 'Ông ngụ ý gì bởi tôi có thể nghỉ ngơi? Đây là địa ngục. Nghe những cái chuông the thé đó, rung lên mọi khi tôi vừa mới rơi vào giấc ngủ!'

'Ồ, tôi lấy làm tiếc, nhưng tôi không thể làm gì về điều đó. Ông sẽ quen với nó thôi. Chúng chỉ là một phần của hệ thống đăng kí bất kì khi nào lời nói dối nghiêm trọng được nói xuống Thế gian. Giờ ông biết đấy, chúng sẽ không làm bận tâm ông thêm nữa. Ngủ ngon vào.'

Và chắc như địa ngục, lời của Peter đã trở thành đúng. Sau khi xa lánh đám mây của mình, linh mục rơi vào trong giấc ngủ say.

Nhưng thế rồi đến nửa đêm ông ấy nhảy dựng với tiếng la, ôm đầu, phát điên trong một giây. Hàng nghìn cái chuông rung lên khắp xung quanh với tiếng ồn như sấm. 'Peter, Peter, cứu tôi với. Cái gì đang xảy ra?' Peter đã ở đó và bịt tai ông linh mục đáng thương bằng bàn tay yêu thương của mình. 'Con người đáng thương, đây là giờ mà những người yêu gặp gỡ và nói những điều đẹp đẽ cho nhau.'

Yêu mang tới cả nghìn lẻ một giả dối trong sự sống. Nó làm bẽ mặt. Người ta cảm thấy bị giam cầm, bị tù đầy, bị tổn thương. Người ta cảm thấy bị tê liệt, bị què quặt. Người ta cảm thấy bị xiềng xích theo cả nghìn lẻ một cách. Đó là lí do tại sao, Gopa, mọi người sợ yêu.

Một trong các thông điệp cơ bản của tôi cho bạn là: Đừng bao giờ khai thác yêu. Điều đó sẽ là cách mạng tôn giáo lớn trong cuộc đời bạn. Đừng bao giờ khai thác yêu. Nếu ai đó yêu bạn, đừng mang bất kì điều kiện nào cho nó. Nếu bạn yêu ai đó, đừng làm người đó thành què quặt. Để yêu của bạn trở thành rộng rãi. Cho người kia nhiều không gian hơn người đó đã có khi người đó một mình. Cho người đó sự nuôi dưỡng. Nhưng không đầu độc nuôi dưỡng của người đó, không sở hữu người đó. Để người đó tự do. Nhiều tự do hơn người đó đã từng là. Và thế thì yêu phát triển trong thân thiết sâu sắc.

Khi yêu đem tới tự do, thế thì yêu đi sâu nhất. Khi yêu làm cho người khác cảm thấy được kính trọng, không bị mất mặt, không bị phá huỷ mà được nâng cao. Khi yêu cho cảm thấy việc nuôi dưỡng, giải thoát, thế thì yêu đi sâu nhất. Thế thì yêu trở thành lời cầu nguyện. Nó trở thành cực điểm, kinh nghiệm tối thượng của sự sống.

Đừng khai thác yêu, bất kì khi nào bạn ở trong yêu, nhớ lấy. Và bạn sẽ phải nhớ vất vả, vì trong hàng nghìn năm con người đã khai thác yêu, và điều đó đã trở thành thói quen.

Đến cuối, tôi muốn đọc lại bài ca về thiền của Bạch Ẩn.

Mọi sinh linh từ chính lúc bắt đầu là chư phật. Điều đó giống như nước và băng:

ngoài nước, không băng,

ngoài sinh linh, không chư phật. Không biết nó là gần, họ tìm nó ở xa. Đáng thương làm sao!

Điều đó giống như người ở trong nước vẫn kêu khát; điều đó giống đứa trẻ nhà giầu

đi lạc trong người nghèo.

Nguyên nhân của việc đi vòng quanh của chúng ta qua sáu cõi

là ở chỗ chúng ta đang trên đường tối của dốt nát. Đường tối tiếp đường tối dẫn đi,

khi nào chúng ta sẽ thoát khỏi sinh và tử?

Thiền của Đại thừa

ở bên ngoài mọi lời ca ngợi của chúng ta.

Việc cho và đạo đức và những hoàn hảo khác, việc nhận tên, ăn năn, kỉ luật,

và nhiều hành động đúng khác, tất cả quay lại thực hành thiền.

Bởi phẩm chất của riêng việc ngồi ông ấy phá huỷ vô số tội tích luỹ.

Làm sao có con đường sai cho ông ấy?

Thiên đường mảnh đất thuần khiết là không xa.

Khi trong tôn kính chân lí này được nghe thấy cho dù một lần,

Người ca ngợi nó và vui mừng ôm choàng nó có công trạng không kết thúc.

Bao nhiêu công trạng hơn nữa người đó có nếu người đó quay vào trong

và xác nhận trực tiếp bản tính riêng của người đó, rằng bản tính riêng của người đó là vô bản tính - như vậy đã siêu việt trên lời vô dụng.

Cổng mở, và nhân quả là một;

chạy thẳng con đường - không hai, không ba. Coi hình tướng của vô tướng là hình tướng, đi và trở về, người đó bao giờ cũng ở nhà.

Coi ý nghĩ là ý nghĩ về vô ý nghĩ,

hát và múa, tất cả là tiếng nói của chân lí. Rộng là trời của samadhi vô biên,

Rạng ngời trăng tròn của bốn trí huệ. Cái gì còn lại để được tìm?

Niết bàn là rõ ràng trước người đó,

Chính chỗ này là thiên đường hoa sen, Chính thân này là Phật.

Trích từ quyển 'Chính than này là phật' - Osho

..............................

0 Comments