Tôi không thể hoà hợp điều đó với khổ của những người tôi thấy khi tôi bước ra ngoài đạo tràng. Phải làm gì?


Powered by RedCircle


Tôi cảm thấy rất vui sau bài nói buổi sáng của thầy và nhảy múa Sufi nhưng tôi không thể hoà hợp điều đó với khổ của những người tôi thấy khi tôi bước ra ngoài đạo tràng. Phải làm gì?

Nó có đó, khổ có đó. Nhưng không có nhu cầu hoà hợp. Toàn thể giáo huấn của tôi là hãy trở thành toàn bộ bất kì chỗ nào bạn ở. Khi nghe tôi, nếu bạn cảm thấy vui, cảm thấy vui một cách toàn bộ đi. Khi nhảy múa trong đạo tràng, tham gia vào điệu vũ Sufi hay thiền, nếu bạn cực lạc, hãy cực lạc toàn bộ đi. Khi bạn đi ra ngoài và khổ có đó và xấu có đó và người ăn xin có đó và nghèo nàn có đó và ốm bệnh có đó, hãy khổ toàn bộ ở đó.

Điều duy nhất cần nhớ là tính toàn bộ. Thấy người ăn xin, khóc đi. Nếu bạn có thể làm cái gì đó, làm đi. Nếu bạn không thể làm bất kì cái gì, bạn có thể cầm tay người đó, bạn có thể ngồi bên cạnh người đó. Bạn có thể cảm, bạn có thể quan sát. Và bạn có thể nhớ thường xuyên rằng bạn không được phép làm bất kì cái gì để làm cho mọi người trở thành nghèo.

Không có nhu cầu hoà hợp. Hoà hợp sẽ có nghĩa là bạn đã tìm ra cách an ủi bản thân bạn. Chẳng hạn, bạn có thể rơi vào lí thuyết nghiệp. Bạn có thể nói người này đang khổ vì nghiệp của người đó. Bây giờ bạn được hoà hợp, bây giờ bạn không cần lo nghĩ về nó, bạn không cần đi vào trong nó. Đây không phải là việc của bạn, người đó đang khổ từ nghiệp của người đó. Đó là điều người Ấn Độ đã từng làm suốt nhiều thời đại. Người nghèo đang khổ từ nghiệp của người đó, người đó phải khổ, người đó đã làm cái gì đó sai trong các kiếp quá khứ của người đó. Đây là trừng phạt; người đó không được phép làm những điều như vậy lần nữa. Thế thì bạn không còn bị quấy rối bởi nó, thế thì bạn nghĩ bạn không là một phần của khổ của người đó.

Không, tôi sẽ không nói điều đó. Chúng ta là mọi phần, chúng ta tất cả cùng nhau ở đây. Không người nào là hòn đảo, chúng ta làm ra một lục địa bao la. Chúng ta được tham gia vào lẫn nhau. Nếu bạn hạnh phúc, thế giới bao quanh bạn được tham gia vào hạnh phúc của bạn. Nếu bạn khổ, thế giới bao quanh bạn được tham gia vào khổ của bạn. Chúng ta không tách rời.

Cho nên khi bên ngoài thấy khổ, cảm thấy khổ đi. Tại sao nghĩ về hoà hợp? Không cái gì là sai trong việc là khổ, nếu bạn có thể nhớ chỉ một điều: thế thì khổ toàn bộ đi. Thế thì bên trong đạo tràng hay bên ngoài đạo tràng, bạn sẽ có một điều chung, đó là tính toàn bộ. Và đó là điều được cần. Khi bạn khóc, khóc một cách toàn bộ. Khi nước mắt tới với mắt bạn, thế thì đừng là kẻ keo kiệt, thế thì đừng kìm giữ chúng lại. Thế thÌ tuôn trào trong chúng, thế thì để chúng nắm toàn thể con người bạn, để chúng sở hữu bạn. Trong khi nhảy múa, nhảy múa bị sở hữu một cách toàn bộ, điên cuồng. Khi cười hãy cười. Nhưng là toàn bộ.

Một điều nữa: Ấn Độ và người Ấn Độ khổ bởi vì khái niệm ngu ngốc của họ. Cảm thấy tiếc cho họ. Suốt nhiều thời đại, cái gọi là những người tôn giáo đã từng thuyết giảng nghèo nàn. Đó là căn nguyên. Họ đã từng ca ngợi nghèo như bất kì cái gì, dường như nghèo là giá trị trong bản thân nó. Nghèo không là giá trị trong bản thân nó. Thiếu tiện nghi không là giá trị trong bản thân nó, bất tiện không là giá trị trong bản thân nó. Ốm, bệnh, không là giá trị. Nhưng suốt nhiều thời đại, cái gọi là các mahatma Ấn Độ đã từng thuyết giảng cho mọi người rằng nghèo có giá trị tâm linh. Nếu bạn nghèo, bạn là tâm linh, nếu bạn giầu, bạn là thiên về vật chất.

Đó là lí do tại sao người Ấn Độ liên tục nói rằng Mĩ là thiên vật chất. Vì họ giầu. Giầu và thiên vật chất là đồng nghĩa đối với tâm trí Ấn Độ. Và người Ấn Độ là tâm linh vì họ nghèo. Nghèo và tâm linh là đồng nghĩa. Điều này là ngớ ngẩn. Một người có thể nghèo và thiên về vật chất, và một người có thể giầu và có tính tôn giáo và tâm linh.

Theo tôi, người giầu có nhiều khả năng có tính tôn giáo hơn người nghèo. Người đó có khả năng đảm đương tôn giáo. Người nghèo thậm chí không thể nghĩ được về nó. Người nghèo nhất định là người thiên vật chất. Người giầu có khả năng thoát ra khỏi việc thiên về vật chất - vì người đó đã thấy tất cả nó, người đó đã trải nghiệm tất cả nó, và người đó đã đi tới nhận ra rằng nó không cho cái mà bạn đang tìm kiếm. Rằng nó không đáp ứng. Rằng đau tim vẫn còn đau. Rằng trống rỗng trong tâm linh vẫn còn như cũ - không giầu có nào có thể lấp đầy nó, không giầu có nào có thể cho bạn cảm giác hoàn thành và nở hoa. Chỉ người giầu mới có thể biết cái ngớ ngẩn của sự giầu. Người nghèo không thể biết được - người đó vẫn còn hi vọng, người đó vẫn có nhiều thứ để thu xếp.

Chỉ trong thế giới thực giầu, tôn giáo sẽ trở thành hiện tượng phổ cập. Trong thế giới nghèo tôn giáo duy nhất mà có thể có bất kì hấp dẫn nào chính là chủ nghĩa cộng sản. Không tôn giáo nào khác có thể có bất kì hấp dẫn khác.

Nếu bạn nhìn sâu xuống trong tâm trí Ấn Độ, bạn sẽ thấy nó tuyệt đối thiên về vật chất. Tôi đã từng theo dõi, quan sát, nó là một trong những tâm trí thiên vật chất nhất trên thế giới. Lí do là nghèo của nó. Nhưng vấn đề là ở chỗ toàn thể di sản kế thừa hỗ trợ cho nghèo, toàn thể di sản kế thừa đã từng ca ngợi nghèo. Đó là lí do tại sao tôi là người ngoài ở đây, người lạ. Có kẽ nứt giữa tôi và tâm trí Ấn Độ, vì tôi không hỗ trợ cho di sản kế thừa của nó. Tôi không thể hỗ trợ cho nó. Tôi không bạo hành - làm sao tôi có thể hỗ trợ cho di sản kế thừa của tâm trí Ấn Độ? Chính di sản kế thừa này đã làm cho tâm trí Ấn Độ thành nghèo nàn. Tôi chống lại quá khứ của người Ấn Độ, tôi muốn người Ấn Độ bỏ toàn thể quá khứ của mình. Và chừng nào tâm thức Ấn Độ chưa được tự do khỏi quá khứ của nó, nghèo nàn sẽ vẫn còn đó, khổ sẽ vẫn còn đó.

Cho nên điều duy nhất mà bạn thực sự có thể làm là giúp mọi người hiểu rằng họ phải gạt bỏ quá khứ của họ. Toàn thể thái độ ương ngạnh của họ đã trở thành việc giam cầm họ. Nếu bạn chống lại giầu có, bạn sẽ không tạo ra giầu có, hiển nhiên. Nếu bạn chống lại giầu có, bạn sẽ không tạo ra công nghệ mà có thể làm ra giầu có. Nếu bạn chống lại của cải, bạn có thể ham muốn sâu bên dưới là giầu có nhưng chính thái độ của bạn sẽ ngăn cản bạn. Bạn sẽ liên tục làm mọi thứ mà sẽ giữ cho bạn nghèo. Và vấn đề là, nếu bạn hỗ trợ di sản kế thừa của tâm trí Ấn Độ, thế thì bạn hỗ trợ cho nghèo nàn của tâm trí đó. Và tâm trí Ấn Độ sẽ đi theo bạn.

Bây giờ nhìn - Morarji Desai liên tục nói rằng cách duy nhất để ngăn cản bùng nổ dân số là dạy mọi người vô dục. Không kiểm soát sinh đẻ - mà vô dục. Bây giờ, qua vô dục bùng nổ dân số không thể được ngăn cản. Nhưng điều này hấp dẫn tâm trí Ấn Độ. Tâm trí Ấn Độ sẽ nói 'Điều này là đúng.' Vì hỗ trợ có đó trong mọi kinh sách cho vô dục, brahmacharya.

Họ nhất định chống lại tôi. Tôi hỗ trợ cho kiểm soát sinh đẻ, tôi hỗ trợ cho phá thai, họ nhất định chống lại tôi. Phá thai sao? Người tâm linh không thể hỗ trợ phá thai. Mọi người tới tôi và họ nói, tôi hỗ trợ phá thai sao? Tôi hỗ trợ giết người sao? Phá thai là giết người. Tôi nói với họ: Ông biết hồn là bất tử. Vậy làm sao việc giết người có thể xảy ra được? Ông đã quên Krishna và Bhagavad Gita của ông ấy sao? Ông ấy nói với Arjuna 'Ông có thể giết tất cả những người này, không ai đã bao giờ bị giết. Vì hồn là bất tử.'

Bây giờ, nếu tôi hỗ trợ phá thai, nếu tôi hỗ trợ kiểm soát sinh đẻ, tôi là không tâm linh. Hiển nhiên tôi không rồi, theo định nghĩa của họ. Không phải ngẫu nhiên mà tâm trí Ấn Độ cảm thấy đối kháng với tôi. Điều rất đơn giản cho tôi là không đối kháng với họ, nhưng thế thì tôi sẽ là kẻ thù của họ. Bạn thấy điều ngược đời không? Vấn đề là, nếu tôi yêu họ, tôi phải đối kháng với họ. Nhưng thế thì họ sẽ không tới tôi. Nếu tôi không yêu họ, thế thì tôi có thể liên tục hỗ trợ cho các ý tưởng của họ. Thế thì họ sẽ tới cả nghìn - cả triệu sẽ tới. Nhưng thế thì tôi sẽ là kẻ thù của họ. Thế thì tôi sẽ giữ cái nghèo của họ, khổ của họ, cái xấu của họ.

Cho nên tôi biết, khi bạn đi ra ngoài, bạn phải đối diện với thế giới xấu xí. Bất kì cái gì bạn có thể làm, làm đi. Nếu bạn không thể làm được bất kì cái gì, bạn có thể kêu và khóc, bạn có thể giúp mọi người. Đó là thông điệp của tôi cho các sannyasin của tôi: Bao giờ cũng đi tới rễ. Tôi không nói với bạn cho người ăn xin chút tiền, vì điều đó sẽ không giúp ích. Tiền đã được cho suốt nhiều thời đại, điều đó đã không giúp đỡ. Thực ra điều đó đã làm cho việc ăn xin được bắt rễ trong đất. Tôi không nói cho người ăn xin tiền, tôi không nói không cho người ăn xin tiền, điều đó là không liên quan. Dù bạn cho hay không, điều đó sẽ không giúp ích. Cho tiền có thể giúp bạn. Mm? Bạn sẽ thấy hoà hợp, bạn đã làm cái gì đó. Bạn sẽ cảm thấy thoải mái. Bạn có thể đi tới Blue Diamond và ngủ, cảm thấy thanh thản, thánh thiện, linh thiêng, rằng bạn đã làm cái gì đó. Nhưng điều đó không giúp ích.

Và tôi không nói đừng cho tiền. Nhưng nhớ, điều đó sẽ không giúp ích. Nếu bạn cảm thấy thoải mái thì hoàn toàn tốt để cảm thấy thoải mái.

Nhưng điều thực mà sẽ giúp ích là người đã chứng ngộ. Giúp họ thấy tại sao họ khổ. Họ đã làm ra tôn giáo từ nghèo. Không phải vì nghiệp quá khứ của họ mà họ đang khổ, chính bởi vì các triết lí quá khứ của họ mà họ đang khổ. Không phải là trong kiếp sống quá khứ của họ, họ đã phạm phải giết người và tự tử và cướp bóc cho nên họ khổ. Nó đơn giản là toàn thể quá khứ của họ, họ đã được dạy về nghèo. Nghèo đã trở nên được ca ngợi nhiều thế.

Mm? Những câu hỏi đó tới tôi. Mới hôm nọ đã có một câu hỏi: Tại sao tôi đi xe Impala? Tôi cũng nghĩ về điều đó - tại sao tôi đi xe Impala? Vì tôi không có xe Rolls Royce, đó là lí do tại sao. Tôi hiểu, bạn cảm cho tôi...

Nhưng toàn thể cách tiếp cận của tôi là khác với cái gọi là tâm trí tâm linh. Nó không là tâm linh với tôi. Sự sống phải được sống đẹp nhất có thể. Và nghèo không phải là giá trị, và bất tiện không phải là tính tâm linh.

Nhưng đây là vấn đề. Những người là nghèo sẽ thích thấy tôi cũng trong cùng sự thiếu tiện nghi. Thế thì họ sẽ cảm thấy hài lòng. Và nếu tôi trong cùng sự thiếu tiện nghi, một cách tự nhiên, tôi phải ca ngợi sự thiếu tiện nghi. Đó là cách duy nhất để vẫn còn trong thiếu tiện nghi, bạn phải ca ngợi nó. Bạn phải làm nhiều về nó, rằng bạn đang làm cái gì đó lớn lao.

Nếu bạn có vẻ mạnh khoẻ, nếu bạn có vẻ đẹp, nếu bạn có vẻ duyên dáng, nếu bạn sống cuộc sống tự nhiên, thế thì mọi người không hài lòng. Thế thì bạn đang làm gì? Thế thì bạn là người bình thường. Để tôi nhắc lại: Hoàn toàn bình thường chính là tâm linh. Hoàn toàn bình thường là nghĩa của tính tâm linh với tôi. Cố là phi thường là hành trình bản ngã. Làm sao bạn xoay xở nó, đó là chuyện khác, nhưng cố là phi thường là trên hành trình bản ngã.

Thảnh thơi đi. Ở đây, cảm thấy vui vẻ như bạn có thể cảm. Tôi đang cố tạo ra một thế giới thay thế, một thế giới nhỏ. Nhưng bên ngoài cổng, thế giới cũ tồn tại. Bạn sẽ đi ra đó và bạn sẽ phải đương đầu với nó. Và thực ra khi bạn thực sự bắt đầu cảm thấy vui vẻ, thế thì bạn thấy khổ nhiều hơn, vì tương phản tồn tại. Bình thường bạn có thể không nhận biết về khổ. Người Ấn Độ không nhận biết mấy về khổ. Họ đã sống trong nó, họ quen thuộc với nó. Khi người phương Tây đến, họ cảm thấy nó nhiều hơn.

Tôi nghe lỏm hai du khách Mĩ tại sân bay Santa Cruz của Bombay. Và một người nói với người kia 'Trông kìa! Họ có bánh mì nữa.' Họ ắt đã nghĩ rằng Ấn Độ nghèo tới mức không bánh mì, không bơ, không cái gì. Ông ta ngạc nhiên khi thấy bánh mì. 'Trông kìa! Họ có bánh mì nữa.'

Khi bạn tới từ phương Tây, từ những xã hội giầu có, điều tự nhiên với bạn là trở nên nhận biết hơn về nghèo, về xuống cấp mà xã hội này tồn tại trong đó. Và thế rồi bạn tới tôi, và ở đây toàn thể nỗ lực là để tạo ra bầu khí hậu của mở hội. Thế thì bạn bắt đầu cảm thấy rất vui, tuôn chảy. Với niềm vui đó, và với tâm thức phương Tây của bạn, chuyển ra ngoài là khó, tôi hiểu. Mọi thứ gây tổn thương, mọi thứ là chướng mắt.

Nhưng hoà giải là không thể được. Chúng ta phải chấp nhận nó. Điều duy nhất có thể là, cảm đi. Cảm cái khổ. Và giúp mọi người gạt bỏ quá khứ độc nguy hiểm của họ. Chỉ thế thì, một ngày nào đó, có khả năng rằng mọi người sẽ không khổ thế.

Trích từ quyển 'Chính than này là phật' - Osho

..............................

0 Comments