Bạn không phải là tổng cộng các hành động của bạn




Powered by RedCircle


Có phải chủ định duy nhất trong sự sống là nhận ra cái ngã?

Không thưa ngài, thậm chí không phải điều đó. Ngay cả nhận ra cái ngã không phải là chủ định. Bằng cách nào đó, bạn không thể sống mà không có chủ định. Bạn có ám ảnh với chủ định, chủ định nào đó phải có đó. Bây giờ nếu không có chủ định khác, để nó là nhận ra cái ngã. Và bạn sẽ cảm thấy thoải mái, bạn sẽ cảm thấy rất tốt - ít nhất có chủ định nào đó: nhận ra cái ngã. Lần nữa bạn đã lắng đọng, lần nữa bạn đã bắt đầu nghĩ dưới dạng phương tiện và mục đích. Lần nữa ham muốn sẽ nở hoa, bạn phải đạt tới việc nhận ra cái ngã. Lần nữa tương lai bước vào, lần nữa bạn có thể mơ.

Trước điều đó, nó có thể đã là tiền, quyền, danh. Nó có thể đã là Thượng đế, moksha, niết bàn, vương quốc của Thượng đế. Bây giờ nó là việc nhận ra cái ngã. Nhưng bạn phải giữ mục đích nào đó ở đó. Và Bạch Ẩn nói, tất cả là ở đây. Bạn muốn có cái gì đó của bờ bên kia. Và Bạch Ẩn nói đây là bờ duy nhất. Bờ bên kia bị ẩn trong bờ bên này. Bạn không đi bất kì đâu, bạn không tìm và kiếm, nó đã là hoàn cảnh rồi. Bạn chỉ phải ở đây, cho một khoảnh khắc ở đây, và... chính thân này là Phật.

Bây giờ bạn đang tạo ra cái khác... Bạn không thể sống mà không có vấn đề được sao? Bạn không thể bỏ cách tiếp cận hướng đích được sao? Bạn không thể ở trong hiện tại được sao? Bạn chỉ có thể ở trong tương lai sao? Và ở trong tương lai là giả dối, vì tương lại chưa tới. Mọi người chỉ biết hai cách hiện hữu: hoặc họ ở trong quá khứ hoặc trong tương lai. Căn cước của họ tới, hoặc từ quá khứ hoặc từ tương lai. Trong hiện tại, họ cảm thấy rất run rẩy, vì trong hiện tại căn cước biến mất, cái ngã biến mất. Trong hiện tại, không có gì như bản ngã.

Chỉ nhìn vào trong nó, chính khoảnh khắc này. Bạn hoàn toàn ở đây, không một ý nghĩ khuấy động, im lặng khắp xung quanh: bạn ở đâu? Trong im lặng này, làm sao bạn có thể tồn tại? Nó xoá bạn, bạn trở thành phiến đá sạch tabula rasa, bạn lại trở thành đứa trẻ lần nữa.

Để giữ căn cước, hoặc bạn phải nhìn vào quá khứ... nó cung cấp căn cước. Bạn có bằng tiến sĩ từ đại học, bạn là bác sĩ hay kĩ sư, nhà khoa học, nhà thơ, bạn đã viết nhiều sách thế. Hay bạn thuộc vào gia đình hoàng gia, hay thế này thế nọ. Bạn đã làm những điều này và những điều nọ - mọi hành động được tích luỹ đó, chúng trở thành tổng cộng con người bạn.

Và bạn không phải là tổng cộng các hành động của bạn. Có người khác ẩn đằng sau hành động của bạn - người thực, người bản chất. Người bản chất không bao giờ làm một thứ gì. Nó đơn giản có đó, nó không phải là người làm.

Nhưng bạn sẽ bám lấy căn cước. Bạn đã được ca ngơi, bạn sẽ bám vào nó. Cho dù bạn đã bị kết án, bạn sẽ bám lấy nó. Thánh nhân bám lấy quá khứ của họ, và tội nhân cũng bám vậy. Người tốt bám lấy quá khứ, người xấu cũng bám vậy, vì họ cả hai đều cần căn cước. Và mọi người ưa thích có căn cước xấu hơn là không có căn cước. Ít nhất người ta biết người ta là ai: 'Tôi là tù nhân, tôi đã bị tống vào tù trong hai mươi năm, tôi là kẻ cắp hay kẻ giết người. Ít nhất tôi biết cái gì đó về bản thân tôi.' Thế rồi ai đó khác là thánh nhân và người đó đã từ bỏ thế giới và người đó nhịn ăn mọi tháng và người đó chỉ ăn một lần một ngày. Người đó chỉ ngủ ba giờ, hàng nghìn người tôn thờ người đó, thiên đường của người đó là chắc chắn, người đó có nhiều đức hạnh. Nhưng cả hai đang bám vào căn cước. Và cả hai là trong cùng con thuyền, tội nhân và thánh nhân.

Hay bạn bắt đầu thu thập căn cước từ tương lai. Bạn sẽ làm cái này, bạn sẽ là cái này - bạn sẽ trở thành tổng thống một nước, hay bạn sẽ trở nên rất nổi tiếng, hay bạn sẽ sớm viết sách và bạn sẽ được giải thưởng Nobel. Bạn liên tục nghĩ về tương lai, và điều đó cho bạn cảm giác bạn là ai.

Nhưng cả hai là giả. Cái thực chỉ là hiện tại. Thời gian không biết quá khứ, không biết tương lai; quá khứ và tương lai là thứ tâm trí. Thời gian chỉ biết một thời, và đó là thời hiện tại. Nhưng ở trong hiện tại có nghĩa là phá huỷ mọi mục đích, không có sự tham gia của tương lai. Bằng không năng lượng của bạn sẽ tuôn chảy theo hướng đó.

Bây giờ bạn nói: Có phải chủ định duy nhất trong sự sống là nhận ra cái ngã?

Tôi liên tục lặp lại mọi ngày rằng không có chủ định trong sự sống, sự sống là vô chủ định. Do đó, nó là đẹp. Chủ định làm cho mọi thứ thành tựa như kinh doanh. Sự sống là thơ ca, nó không là kinh doanh. Bây giờ bạn đã tìm ra một từ - bạn ắt đã nghĩ tôi thích từ này, 'nhận ra cái ngã'. Toàn vô nghĩa; không có cái ngã để nhận ra. Không cái gì phải được nhận ra. Cái thực là thực - bạn sẽ nhận ra cái gì! Cái thực đã là thực rồi và cái không thực là không thực. 'Nhận ra' ngụ ý cái gì đó chưa là thực và bạn đang định làm cho nó thành thực. Làm sao bạn có thể làm cái gì đó không thực trở thành thực đâu đó trong tương lai? Làm sao bạn có thể biến đổi giả dối thành chân lí? Giả dối sẽ vẫn còn là giả dối, và chân lí bao giờ cũng là chân lí. Không cái gì phải được nhận ra.

Thế thì cái gì phải được làm? Câu hỏi này nảy sinh đi nảy sinh lại trong tâm trí bạn. Thực ra không cái gì phải được làm, bạn chỉ phải thấy cái vô tích sự của việc làm. Trong việc thấy đó, hành động dừng lại, tâm trí dừng lại. Và cái đã từng ở cùng bạn mãi mãi, bạn đi tới cảm thấy nó, biết nó. Không phải là bạn nhận ra nó, bạn đơn giản nhận ra nó. Thứ bị quên được nhớ lại, có vậy thôi.

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' - Osho


 

0 Comments