Dục vẫn còn là sự quyến rũ lớn nhất và thất vọng lớn nhất



Powered by RedCircle


Dục mật tông là gì? Sau 'dục khỉ' và sau 'dục yêu-phúc lạc', trước dục càn khôn và tôn giáo cao nhất mà trong đó không bạn tình nào được cần, trong đó càn khôn là bạn tình, chẳng phải có dục mật tông trong đó hai bạn tình được tham gia, hành động dục mà là thiền dựa trên những kĩ thuật nào đó sao?

Điều tốt là sau khi thiền về chết bạn sẽ thiền về Mật tông và dục Mật tông. Vì dục cũng là cái chết nhỏ. Và bởi vì cái chết nhỏ đó trong dục, có nhiều việc xả ra của vui thích trong bạn. Trong một khoảnh khắc bạn biến mất, và khoảnh khắc đó là cực đỉnh, cực thích. Trong một khoảnh khắc đó, bạn không biết bạn là ai. Trong một khoảnh khắc đó, bạn là năng lượng thuần khiết rung động, dao động. Không có trung tâm cho nó, không có bản ngã trong nó.

Trong một khoảnh khắc đó của không gian cực thích, bạn mất mọi biên giới, phân tách. Bạn trở thành bao la, khổng lồ. Bạn không còn tách rời khỏi người khác. Đó là lí do tại sao có nhiều niềm vui thế - mặc dầu khoảnh khắc này rất nhỏ. Và một khi nó qua rồi, bạn cảm thấy rất thất vọng, vì nó ngắn thế, nó phù du thế. Và bạn bắt đầu khao khát lần nữa. Và mỗi lần khoảnh khắc đó tới, bạn đạt tới cực đỉnh và thế rồi bạn rơi vào trong tối sâu sắc, trong vực thẳm.

Cho nên dục mang bạn tới vui sướng, và dục mang bạn tới khổ lớn lao nữa. Nó đem bạn tới những đỉnh cao đầy ánh sáng mặt trời và thế rồi thả bạn vào trong thung lũng tối nhất. Sau từng hành động dục, người ta cảm thấy thất vọng. Cái gì đó đã xảy ra, xảy ra, và nó đã xảy ra... và bạn thậm chí đã không bắt giữ được nó và nó bị mất đi. Cho nên dục vẫn còn là sự quyến rũ lớn nhất và thất vọng lớn nhất.

Vì hai điều này, trong hành động dục, có hai kiểu người. Những người trở nên bị mê mải quá nhiều với quyến rũ, bị nghiện với dục. Họ là những người liên tục mê đắm trong mọi loại hoạt động tình dục, và cả đời họ không là gì ngoài việc tìm thêm dục, dục tốt hơn. Và kiểu kia, những người trở nên bị nghiện với thất vọng về dục. Họ từ bỏ thế giới, đàn bà, đàn ông, họ trốn lên Himalayas hay vào các tu viện. Nhưng cả hai kiểu đều đã phản ứng với dục. Thế giới của bạn và thế giới khác của bạn, họ là không khác nhau - họ cả hai đều có tính dục, họ đã chọn một phần của hành động dục. Họ đã chọn các phần đối lập, nhưng họ đã chọn ra từ hành động dục.

Đó là lí do tại sao cái gọi là tôn giáo của bạn chống lại dục nhiều thế - họ đã chọn phần thất vọng. Mê đắm và từ bỏ là hai mặt của cùng một đồng tiền. Họ là những người không khác nhau, họ là cùng người, và cả hai đã chọn ra từ dục.

Mật tông là thái độ khác toàn bộ. Nó nói: Có vui sướng trong dục và có thất vọng trong dục. Vì khoảnh khắc của cực thích là rất nhỏ. Khoảnh khắc đó có thể trở thành rất sâu, khoảnh khắc đó có thể vẫn còn đó trong nhiều giờ. Khoảnh khắc đó, một khi bạn biết nghệ thuật của việc vẫn còn trong nó, nó có thể bao quanh bạn hai mươi bốn giờ. Mật tông biến đổi dục. Mật tông là tôn giáo thực. Nó không chọn giữa mê đắm và thất vọng, nó siêu việt trên cả hai. Nó dùng dục như chìa khoá. Và nó là chìa khoá - vì mọi sự sống tới qua nó, và hoa nở qua nó và mọi chim hót qua nó. Mọi điều bạn thấy quanh bạn, mầu xanh và mầu đỏ và vàng, tất cả tới qua dục và là năng lượng dục. Mọi thơ ca và mọi bài ca và mọi âm nhạc được bắt rễ trong năng lượng dục. Mọi nghệ thuật, mọi tính sáng tạo, đều không là gì ngoài việc diễn đạt của dục.

Cho nên dục Mật tông phải được hiểu. Vài điều: Định nghĩa Mật tông về tính dục là đối lập với định nghĩa hiện đại. Tâm trí hiện đại coi dục như nhu cầu - như đói vì thức ăn - điều ngẫu nhiên cung cấp sự hài lòng bản ngã và giác quan. Đó là cách Freud nghĩ về dục, rằng nó cho bạn sự hài lòng bản ngã, thoả mãn, thảnh thơi; nó làm dịu căng thẳng, nó là nhu cầu. Mật tông coi dục như chỗ rẽ bản năng mạnh tới thực tại tối thượng của chúng ta, một trong những dạng cao nhất của thiền.

Ở đó bạn phải hiểu - điều thứ nhất cần nhớ - Freud không hiểu chiều sâu tối thượng của dục. Freud chỉ đã nhìn vào tính dục bị đè nén của con người. Điều Ki tô giáo đã làm ở phương Tây, cái sai, Freud đã cố đưa nó về đúng. Nhưng Ki tô giáo vẫn còn bề ngoài và Freud vẫn còn bề ngoài. Tại sao? Vì việc chữa không thể đi sâu hơn bệnh. Bệnh đã là bên ngoài, việc chữa không thể đi sâu hơn điều đó.

Mật tông không định nghĩa dục như nhu cầu - nó không vậy. Con người có thể sống không có dục, nó không phải là nhu cầu. Không giống thức ăn - bạn không thể sống sót mà không có thức ăn. Nó không giống khát - bạn không thể sống sót mà không có nước. Nhưng bạn có thể sống sót dễ dàng mà không có dục - có thể bạn có thể sống lâu hơn. Dục không phải là nhu cầu như thức ăn hay như khát hay như đói. Dục có chiều xác định toàn bộ, chiều hướng khác hoàn toàn. Nó là cách tiếp xúc với thực tại tối thượng. Nó là thôi thúc để đi tới cội nguồn nguyên thuỷ.

Trong dục bình thường điều đó xảy ra chỉ cho các khoảnh khắc. Cho dù điều đó là hiếm hoi, vì có rất ít người cực thích còn lại trên thế giới. Mọi người đã trở nên được văn minh hoá tới mức là cực thích dường như là không thể được. Người văn minh không thể là cực thích vì người đó không thể cho phép bản thân mình là hoang dã. Chỉ người hoang dã có thể có cực thích, vì cực thích là hoang dã. Bạn càng được văn minh hoá, bạn càng được văn hoá tốt hơn, phức tạp hơn, có giáo dục hơn, càng ít có khả năng cho bạn được là cực thích. Thế thì dục chỉ là việc làm giảm nhẹ. Nó giống như hắt hơi, không gì mấy. Điều đó là cực kì phí hoài.

Bạn tích luỹ năng lượng và bạn không biết phải làm gì với năng lượng của bạn. Và năng lượng trở thành nặng trên bạn, nó phải được xả ra theo cách này cách khác. Cho nên bạn liên tục ném năng lượng này ra. Nhưng bạn đã đánh mất ngôn ngữ của cực thích. Ngôn ngữ của cực thích là gì? Nếu bạn thực sự là cực thích bạn sẽ rên rỉ và la hét và hát và cầu nguyện, và cả nghìn lẻ một thứ sẽ xảy ra khi bạn làm tình với người đàn bà của bạn hay với người đàn ông của bạn. Nó sẽ là thứ điên khùng. Và điều đó là khó trong thế giới văn minh. Mm? Toàn thể hàng xóm sẽ biết rằng bây giờ bạn đang làm tình. Và mọi người sẽ bắt đầu gọi điện thoại cho đồn cảnh sát rằng có nguy hiểm, một người đã đi vào cực thích.

Vâng, bạn sẽ múa, bạn sẽ hát, bạn sẽ thốt ra âm thanh lảm nhảm, lắp bắp sẽ tới. Người ta không bao giờ biết cái gì sẽ xảy ra vì bạn mất kiểm soát. Là cực thích có nghĩa là năng lực mất kiểm soát. Kiểm soát thường xuyên có đó, bạn đơn giản ngồi trên năng lượng của bạn kiểm soát chúng - 'Điều này phải vậy, điều này không phải vậy. Điều này là đúng, điều kia là sai.' Bạn liên tục làm điều đó, cấm đoán, đè nén. Chỉ đi ra xa, bên ngoài điều đó là nguy hiểm, chỉ ngần này là được phép. Làm sao bạn có thể cực thích được?

Và nếu bạn không cực thích trong các thứ khác, bạn không thể cực thích trong dục. Nếu trong giận bạn kiểm soát, thế thì bạn không thể cực thích trong dục. Nếu bạn có thể cực thích trong giận, chỉ thế thì bạn mới có thể là cực thích trong dục. Con người là thể toàn bộ. Nếu bạn không thể đi vào trong rồ dại, làm sao bạn có thể đi vào trong yêu? Không thể được.

Bạn có quan sát điều đó không? Một cách có chủ ý, không chủ ý, các đôi loạng choạng vớ phải sự kiện rằng nếu họ muốn làm tình, điều phải làm là họ phải đánh nhau trước khi họ làm tình. Cho nên từng tối, các đôi đánh nhau, trở nên giận. Mm? - điều đó trở thành sự giúp đỡ chút ít. Ẩu chiến bằng gối có tính giúp đỡ. Năng lượng của bạn bắt đầu di chuyển, dịch của bạn bắt đầu chảy. Và nếu bạn có thể ngu và đần chút ít trong giận, thế thì bạn có thể ngu và đần trong yêu nữa. Thế thì ai quan tâm?

Con người tự nhiên là cực thích trong mọi xúc động của người đó.

Ai đó đã hỏi câu hỏi: 'Nếu mọi người trở thành đích thực như thầy nói, họ đáng trở thành, đích thực và tự nhiên, và nếu họ không mỉm cười vì mỉm cười là rởm, và nếu họ liên tục la hét trên phố, cái gì sẽ xảy ra cho thế giới?'

Nhiều điều sẽ xảy ra cho thế giới. Thứ nhất, chiến tranh sẽ trở thành không thể được. 'Sẽ không có các Việt Nam và không có các Israel, vì mọi người sẽ không bao giờ tích luỹ nhiều giận trong họ tới mức họ phải giết, và giết hàng triệu người. Nhiều thứ sẽ xảy ra cho thế giới nếu mọi người là tự nhiên. Thế thì họ sẽ không hét lên nhiều thế như bạn nghĩ họ sẽ hét. Ngay bây giờ họ được phép hét, họ sẽ hét - nhưng trong bao lâu? Nếu họ được cho tự do hoàn toàn, hét và lăng mạ và kết án và đánh nhau sẽ bắt đầu biến mất khỏi thế giới. Nó là cái vòng luẩn quẩn. Dường như bạn đã bắt đầu bỏ đói một người và bạn không cho phép người đó đi tới gần tủ lạnh. Và bạn nói 'Nếu chúng ta cho phép người đó, người đó sẽ ăn quá nhiều.' Và bạn đã từng bỏ đói người đó - và bây giờ bạn sợ nếu bạn cho phép người đó có bất kì tự do nào, người đó sẽ ăn quá nhiều, người đó sẽ bị ốm. Cho nên bạn không cho phép người đó tới tủ lạnh. Người đó phải sống theo hạn mức của người đó - bất kì cái gì bạn cho, người đó phải sống theo đó.

Bây giờ người đó mơ tưởng, người đó mơ: Làm gì đây? Làm sao đi tới tủ lạnh? Làm sao ăn nhiều hơn? Toàn thể tưởng tượng của người đó trở nên được hội tụ vào thức ăn, người đó mơ về thức ăn.

Một chuyện Sufi nổi tiếng kể: Ba người đi du lịch. Họ mua kẹo Sufi, halvah. Nhưng họ không có đủ tiền và kẹo halvah rất đắt. Nó đã không đủ cho cả ba người, cho nên đã có tranh cãi lớn - ai sẽ ăn nó? Họ quyết định 'Chúng ta nên làm một điều: tất cả chúng ta nên đi ngủ, và đến sáng bất kì ai đã mơ giấc mơ hay nhất, người đó sẽ là người ăn cả cái kẹo.' Được đồng ý, họ rơi vào giấc ngủ.

Sáng sớm, họ kể lại giấc mơ của mình. Một người nói, người đó là người Ki tô giáo, người đó nói 'Tôi đã mơ về Jesus. Và Jesus nói "Lên Cõi trời đi, ta đã chuẩn bị chỗ cho ông." Và ông ấy đã gọi tôi, mời tôi. Nó đã là giấc mơ đẹp thế, tôi chưa bao giờ mơ điều như vậy. Và Jesus rạng ngời thế, và tôi cảm thấy sướng tới mức tôi đã được Jesus chấp nhận.'

Người thứ hai là người Hindu. Ông ấy nói 'Điều này không là gì nhé. Tôi đã mơ tôi đã trở thành Krishna. Và hàng nghìn cô gái chăn bò nhảy múa quanh tôi, các trinh nữ đẹp, và tôi thổi sáo. Nó đã là giấc mơ đẹp thế.'

Và người thứ ba là người Sufi Mô ha mét giáo. Và họ hỏi 'Về ông thì sao?' Ông ấy nói 'Mohammed xuất hiện và nói "Ông ngu thế! Ông đang làm gì ở đây? Đi và ăn halvah đi!" Thế là tôi đã ăn nó! Vì làm sao ông có thể bác bỏ khi Mohammed ra lệnh?'

Nếu bạn đói, nếu bạn bị bỏ đói, thế thì sợ nảy sinh rằng nếu bạn bị bỏ lỏng trên phố bạn có thể vào một nhà hàng, giết người chủ, hay làm cái gì đó. Nhưng nếu bạn được nuôi dưỡng tốt, thế thì không ai làm bất kì cái gì như điều đó. Đây là điều đã xảy ra - trong hàng nghìn năm bạn đã bị đè nén, bạn đã bị làm cho ngày càng rởm hơn. Bây giờ sợ nảy sinh. Người hỏi là đúng - sợ nảy sinh, nếu mọi người trở thành đích thực và bắt đầu la hét và làm mọi thứ theo cách họ bao giờ cũng muốn làm và đã không bao giờ được phép làm, thế giới sẽ phát điên.

Vâng, trong vài năm thế giới sẽ phát điên. Nhưng điên đó sẽ có tính trị liệu, nó sẽ có ích vô cùng. Sau đó, không ai sẽ bao giờ phát điên. Loạn thần kinh sẽ biến mất, rối loạn tâm thần sẽ biến mất, chiến tranh sẽ biến mất, chính khách sẽ trở thành vô nghĩa. Quốc gia và quân sự và quân đội sẽ trở thành không liên quan - họ sẽ không được cần tới. Đó là lí do tại sao chính khách và tu sĩ thiên về đè nén mọi người nhiều thế, vì họ phụ thuộc vào những đè nén này. Chiến tranh sẽ không có đó. Các tướng lĩnh sẽ không thích điều đó, giới quân đội sẽ không thích điều đó, nếu không có Việt Nam - thế thì toàn thể chủ định của họ bị mất. Nếu không có quốc gia, thế thì phỏng có ích gì mà có thủ tướng và tổng thống? Họ là không liên quan.

Chính phủ trở thành không liên quan nếu mọi người là tự nhiên. Chính phủ sẽ ngày càng ít được cần tới. Cho nên, nhiều người thế có đầu tư. Và sợ của họ có vẻ đúng, logic, vì nhiều thế kỉ thế, con người đã từng bị đè nén tới mức họ sợ rằng mọi thứ có thể bùng nổ. Vâng, trong vài năm, ít nhất cho một thế hệ, sẽ có bùng nổ lớn. Thế rồi mọi thứ sẽ biến mất.

Bertrand Russell đã viết rằng khi ông ấy còn là đứa trẻ, ngay cả chân ghế được che phủ bằng vải. Chân, vì chúng có vẻ gợi dục. Và ông ấy nói 'Tôi đã không thấy bất kì chân nào của đàn bà.' Áo quần phải dài tới mức bạn không thể thấy được. Và Bertrand Russell nói trong những ngày đó mọi người thường mơ tưởng về chân, mơ về chân. Ngay cả mơ về chân đã đủ gây kích động, và cực lạc. Bây giờ không ai bận tâm về chân. Một khi bạn đã thấy đàn ông và đàn bà khoả thân, bạn dừng lo nghĩ, hay mơ về sự trần trụi của họ. Mơ thay đổi.

Thế giới cần tự nhiên hơn. Thế thì sẽ ít lo âu, ít sợ, ít lo nghĩ. Nhưng với một thế hệ sẽ là bùng nổ lớn - sau đó, mọi sự sẽ lắng đọng. Chúng ta phải nhận cơ may đó, duy nhất cơ may đó, có thể cứu nhân loại. Bằng không mọi người đang phát điên.

Thái độ của Mật tông về dục là ở chỗ dục không là nhu cầu. Nó là kinh nghiệm càn khôn, nó là kinh nghiệm của thiền. Nó là chỗ rẽ bản năng về thực tại tối thượng, một trong những dạng cao nhất của thiền. Trong mười lăm phút tới một giờ hay hơn của giao hợp không ngắt quãng, Mật tông tìm kiếm việc mất hoàn toàn bản ngã. Cứ nhìn vào khác biệt này. Freud nói nó là sự hài lòng cho bản ngã. Và đó là cách nó đã trở thành, và Freud không sai. Nếu bạn nhìn con người hiện đại, ông ấy là đúng.

Mọi người liên tục làm tình chỉ để chứng tỏ rằng họ là nam hay nữ, hay họ là những người có sức quyến rũ làm sao, họ là những người đẹp làm sao. Mọi người liên tục đi tìm đàn bà mới, đàn ông mới, chỉ để chứng tỏ rằng 'Tôi vẫn còn hấp dẫn.' Quan sát của tôi về mọi người là ở chỗ họ không rơi vào yêu. Vui của họ không phải là yêu, vui của họ là chinh phục. Một khi họ đã đạt tới người đàn bà họ không còn quan tâm tới cô ấy. Nó không phải là yêu. Bây giờ họ đang tìm kiếm bãi cỏ mới, bây giờ họ muốn người đàn bà mới. Bây giờ họ muốn chứng tỏ lần nữa rằng họ vẫn còn trẻ, được nhìn ngắm, họ vẫn có duyên, sức hút. Và họ càng có thể làm tình với nhiều đàn bà, bản ngã của họ càng được thoả mãn. Đây không phải là yêu. Và Freud là đúng rằng dục cho sự hài lòng của bản ngã.

Nhưng nhìn vào Mật tông mà xem. Mật tông có ý tưởng khác toàn bộ. Mật tông nói: Sự hấp dẫn của dục là vì nó cho bạn khoảnh khắc của vô ngã, vô thời gian, thiền. Vì việc hài lòng bản ngã, dục đã trở thành rất rất bề ngoài, nó chỉ gãi da. Nó không đi sâu, nó không có chiều sâu. Nhiều người thế bị lo nghĩ về xuất tinh sớm. Lí do? Họ không yêu. Nếu họ yêu, thế thì một cách tự nhiên họ có thể làm tình trong thời kì lâu hơn - bạn càng trong yêu, thời kì này sẽ càng dài hơn. Trong nhiều giờ bạn có thể ở trong yêu, vì không có vội vàng, bản ngã không kiểm soát.

Trong giao hợp Mật tông, bạn có thể còn lại trong nhiều giờ. Nó là một loại tan chảy với người đàn bà hay với người đàn ông, nó là một loại thảnh thơi vào trong con người của lẫn nhau. Và nó có tính thiền, vì không có bản ngã, không ý nghĩ khuấy động. Và thời gian dừng lại. Đây là thoáng nhìn về Thượng đế. Mật tông là cách tự nhiên tới Thượng đế, cách thông thường tới Thượng đế. Mục tiêu là để trở thành bản năng hoàn toàn, không tâm trí, tới mức chúng ta hội nhập với tự nhiên tối thượng - tới mức người đàn bà biến mất và trở thành cánh cửa cho điều tối thượng, người đàn ông biến mất và trở thành cánh cửa cho điều tối thượng.

Đây là định nghĩa của Mật tông về tính dục của chúng ta: Việc trở về hồn nhiên tuyệt đối, tính một tuyệt đối. Kích động dục lớn nhất của tất cả không phải là tìm kiếm kích động, mà là chờ đợi im lặng. Được thảnh thơi hoàn toàn, không tâm trí hoàn toàn. Người ta là ý thức, chỉ ý thức về là ý thức. Người ta là tâm thức. Người ta được hài lòng, nhưng không có nội dung cho nó. Và thế thì có cái đẹp lớn, phúc lành lớn.

Người hỏi đã hỏi: Dục Mật tông là gì… dục mà là thiền dựa trên các kĩ thuật nào đó sao?

Nếu bạn quá hướng kĩ thuật, bạn sẽ bỏ lỡ điều huyền bí của Mật tông. Điều đó là Mật tông giả, cái dựa trên kĩ thuật. Vì nếu kĩ thuật có đó, bản ngã sẽ có đó, kiểm soát. Thế thì bạn sẽ làm nó. Và việc làm là vấn đề, việc làm đem tới người làm. Mật tông phải là vô làm; nó không thể là kĩ thuật. Bạn có thể học kĩ thuật - bạn có thể học việc thở nào đó để cho giao hợp có thể trở nên lâu hơn. Nếu bạn thở rất rất chậm, nếu bạn thở không có bất kì vội vàng gì, thế thì giao hợp sẽ trở nên lâu hơn. Nhưng bạn đang kiểm soát. Nó sẽ không hoang dã và nó sẽ không hồn nhiên. Và nó sẽ không là thiền nữa. Nó sẽ là tâm trí - làm sao nó có thể là thiền được? Tâm trí sẽ kiểm soát ở đó. Bạn thậm chí không thể thở nhanh, bạn phải giữ việc thở của bạn chậm - nếu việc thở chậm thế thì phóng tinh sẽ mất thời gian lâu hơn, vì để phóng tinh xảy ra việc thở phải nhanh và hỗn độn. Bây giờ, đây là kĩ thuật nhưng không còn là Mật tông.

Mật tông thực không phải là kĩ thuật mà là yêu. Không là kĩ thuật mà là lời cầu nguyện. Không hướng đầu mà là thảnh thơi trong tim. Xin nhớ điều đó. Nhiều sách đã được viết về Mật tông, chúng toàn nói về kĩ thuật. Nhưng Mật tông thực, chẳng liên quan gì tới kĩ thuật. Mật tông thực, không thể được viết ra, Mật tông thực, phải được thấm đẫm. Làm sao để thấm đẫm Mật tông thực? Bạn sẽ phải biến đổi toàn thể cách tiếp cận của bạn.

Cầu nguyện cùng người đàn bà của bạn, hát cùng người đàn bà của bạn, chơi cùng người đàn bà của bạn, nhảy múa cùng người đàn bà của bạn, mà không có ý tưởng về dục. Không liên tục nghĩ 'Khi nào chúng ta lên giường?' Quên chuyện đó đi. Làm cái gì đó khác, và được mất hút trong nó. Và một ngày nào đó, yêu sẽ nảy sinh ra từ việc mất hút đó. Đột nhiên bạn sẽ thấy rằng bạn đang làm tình và bạn không làm nó. Nó đang xảy ra, bạn bị nó sở hữu. Thế thì bạn có kinh nghiệm Mật tông đầu tiên của bạn - bị sở hữu bởi cái gì đó lớn hơn bạn. Bạn đã nhảy múa hay bạn đã hát cùng nhau hay bạn đang tụng cùng nhau hay bạn đang cầu nguyện cùng nhau hay thiền cùng nhau, và đột nhiên bạn thấy cả hai bạn đã chuyển vào trong không gian mới. Và khi bạn đã bắt đầu làm tình, bạn không biết, bạn không nhớ nữa. Thế thì bạn bị sở hữu bởi năng lượng Mật tông. Và thế thì lần đầu tiên, bạn sẽ thấy kinh nghiệm phi kĩ thuật.

Khi bạn đang làm tình, đừng kiểm soát. Đi vào trong không kiểm soát, đi vào trong hỗn độn đi. Nó sẽ là sợ hãi, kinh hoàng, vì nó sẽ là một loại chết. Và tâm trí sẽ nói 'Kiểm soát!' Và tâm trí sẽ nói 'Nhảy vào và giữ kiểm soát, bằng không mình sẽ bị mất hút trong vực thẳm của nó.' Đừng nghe tâm trí, cứ mất hút đi. Bỏ bản thân bạn hoàn toàn. Và khi không có bất kì kĩ thuật nào, bạn sẽ đi tới thấy kinh nghiệm vô thời gian. Sẽ không có hai trong nó: cái một. Tâm thức sẽ có đó, tâm thức thụ động sáng tỏ sẽ có đó, bạn sẽ biết cái gì đang xảy ra, vì bạn sẽ đầy nhận biết. Nhưng bạn sẽ không có đó. Nhận biết sẽ có đó.

Bạn phải thấm đẫm tâm tinh của Mật tông - nó không phải là kĩ thuật để được học.


Và câu hỏi cuối cùng:

Nếu tại chính khoảnh khắc này tôi có thể trở nên thức tỉnh hay chứng ngộ, thế thì tại sao thầy cho phép mọi nhóm tẩy não hỗn độn kia, những người lãnh đạo nhóm và nhà trị liệu xảy ra ở đạo tràng và kết nối gì có đó giữa họ và chứng ngộ của tôi?

Chẳng kết nối chút nào. Nhưng họ phá huỷ cái 'nếu' của bạn. Họ được cần chỉ để làm cho bạn tỉnh táo rằng không cái gì được cần. Và bạn có thể trở nên nhận biết chỉ theo cách khó khăn; bạn không thể dễ dàng trở nên nhận biết. Bạn đã từng ngủ lâu thế. Giấc ngủ của bạn đã là hàng thế kỉ, hàng nghìn năm. Những nhóm trị liệu kia đơn giản đánh mạnh lên đầu bạn, họ là một loại nện búa để phá huỷ cái 'nếu' của bạn. Đi qua mọi cuộc hành trình gian truân đó, một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng không cái gì được cần, rằng chứng ngộ phải không được tìm kiếm. Rằng bạn mất ham muốn chứng ngộ - đó là chủ định của chúng.

Và khoảnh khắc bạn không ham muốn chứng ngộ, nó có đó. Nó tới khi ham muốn biến mất.

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' - Osho

0 Comments