Khi thầy đi rồi, làm sao tính chất sannyas có thể né tránh được?


Powered by RedCircle


Khi thầy đi rồi, làm sao tính chất sannyas có thể né tránh việc trở thành chỉ là nhà thờ trống rỗng khác? Có bất kì cái gì mà có thể được làm về nó không, bên cạnh điều thầy sẽ quay lại?

Tôi không quay lại đâu. Về điều đó, bạn phải tuyệt đối chắc chắn: tôi sẽ không quay lại. Điều đó cũng là hi vọng mà qua đó bạn muốn trì hoãn, qua đó bạn muốn tạo ra tương lai, để cho bạn có thể liên tục né tránh hiện tại. Tôi không tới nữa đâu. Nếu bạn muốn có bất kì tiếp xúc nào với tôi, khoảnh khắc này bạn phải làm điều đó. Không ai biết về ngày mai, tôi có thể không ở đây. Và tôi không quay lại. Đừng thủ đoạn với tôi. Bạn đã thủ đoạn với Jesus và Phật và mọi người rồi. Mm? Bạn liên tục hi vọng rằng Jesus sắp tới, ông ấy sẽ tới và ông ấy sẽ chuyển giao cho bạn. Tại sao ông ấy phải tới chuyển giao cho bạn?

Bạn không thể đứng trên chân riêng của bạn được sao? Bạn không thể trở nên có trách nhiệm cho cái ngã riêng của bạn được sao? Nếu bạn không chịu trách nhiệm cho cái ngã riêng của bạn, bạn sẽ không có bất kì hồn nào, vì hồn nảy sinh chỉ bằng việc nhận trách nhiệm, Trách nhiệm là có giá trị mênh mông, nó cho bạn sự tích hợp.

Và tại sao bạn lo nghĩ? Khi thầy đi rồi, làm sao tính chất sannyas có thể tránh được việc trở thành chỉ là nhà thờ trống rỗng khác? Tại sao nó phải trống rỗng? Và làm sao nó có thể trống rỗng? Và không có nhu cầu. Khi tôi đi rồi, nó sẽ là nhà thờ trống rỗng.

Đây lại là thủ đoạn. Bạn muốn nhà thờ trống rỗng để vẫn cho bạn sự bảo vệ và chỗ trú ngụ. Bạn muốn nhà thờ trống rỗng để giúp bạn tin rằng nó không trống rỗng. Đó là điều đang diễn ra. Jesus đi rồi. Ngày ông ấy ra đi, ngày ông ấy bị đóng đinh, Ki tô giáo cũng đã chết cùng ông ấy - không chỉ Christ. Làm sao có thể có Ki tô giáo mà không có Christ? Đó là lừa dối. Làm sao có thể có Phật giáo mà không có Phật? Khi hoa mất rồi, hương thơm cũng mất theo.

Bạn không hỏi bụi hồng 'Khi hoa hồng của mày mất rồi, làm sao chúng ta có thể làm cho bụi hồng tiếp tục xuất hiện dường như hoa hồng đã không mất? Bụi hồng sẽ có vẻ trống rỗng, làm sao chúng ta có thể tránh được điều đó?' Vâng, bạn có thể né tránh điều đó. Bạn có thể đi ra bãi chợ và mua hoa nhựa và treo những hoa nhựa đó lên bụi hồng. Đó là điều các giáo hoàng là gì, các hoa nhựa. Hoa hồng mất rồi, hoa hồng chết rồi. Và hoa hồng thực đau ốm phải chết.

Chỉ hoa không thực mới không chết. Hoa nhựa có thể vẫn còn mãi mãi, chúng là một loại vĩnh hằng và thường hằng. Hoa thực không thể có cái thường hằng đó, bằng không chúng sẽ là nhựa.

Hoa thực được sinh ra vào buổi sáng, sẽ có ngày của nó. Sẽ thì thào với gió, sẽ toả ra hương thơm của nó, sẽ có đối thoại với mặt trời và chim, và đến tối sẽ mất đi. Và đó là cách hoa thực phải vậy. Nó không thể tiếp tục, tiếp tục mãi được; thế thì nó sẽ chỉ là cái xác.

Tại sao bạn phải lo nghĩ? Khi Phật mất đi, Phật mất đi. Khi Christ mất đi, Christ mất đi. Nhưng có lí do tại sao bạn hỏi câu hỏi này. Bạn không thể ở đây cùng tôi, bạn không thở ở đây cùng tôi ngay bây giờ. Bạn muốn có lời hứa từ tôi rằng tôi sẽ quay lại, rằng nhà thờ sẽ vẫn còn sống động. Nếu tôi không có đó nó sẽ vẫn còn sống động - đại diện của tôi sẽ có đó, tôi sẽ chỉ định các giáo hoàng và họ sẽ có đó, và họ sẽ liên tục hướng dẫn bạn. Để cho bạn không cần lo nghĩ về tôi. Nếu tôi mất đi, không cái gì bị mất, cái gì đó sẽ sẵn có.

Không, tôi muốn điều đó tuyệt đối rõ ràng, tôi muốn nó được thừa nhận một cách tuyệt đối, rằng khi tôi mất đi, tôi mất đi. Và nhà thờ sẽ trống rỗng. Và tôi sẽ không bổ nhiệm bất kì người nào. Làm sao bạn có thể bổ nhiệm bất kì người nào? Chư phật không được bổ nhiệm. Và không ai có thể đại diện cho tôi. Làm sao bất kì ai khác có thể đại diện cho tôi được? Tôi không đại diện cho bất kì ai, làm sao bất kì người nào khác có thể đại diện cho tôi được? Nhà thờ sẽ trống rỗng. Cho nên nếu bạn muốn có cái gì đó từ tôi, nếu bạn muốn việc truyền từ tôi, nếu bạn muốn nhen nhóm ngọn lửa cuộc đời bạn qua tôi, nếu bạn muốn chia lửa của tôi và đam mê của tôi, thế thì đừng trì hoãn.

Bạn hỏi: Khi thầy đi rồi, làm sao tính chất sannyas có thể né tránh được?

Không có nhu cầu né tránh. Mọi né tránh là nguy hiểm. Đó là điều Ki tô giáo đã từng làm trong hai nghìn năm. Né tránh sự kiện rằng Jesus mất rồi, rằng nhà thờ là trống rỗng. Đặt các Jesus nhựa thay vào đó. Cố tin rằng ông ấy vẫn có đó. Ông ấy không có đó, ông ấy không thể có đó.

Cho nên không có nhu cầu né tránh, nhà thờ sẽ trở thành trống rỗng. Trước khi nó trở thành trống rỗng, tận hưởng nó đi. Trước khi nó trở thành trống rỗng, cầu nguyện trong nó đi. Trước khi nó trở thành trống rỗng, uống nó, tham dự nó.

Có bất kì cái gì có thể được làm về nó không...?

Không cái gì có thể được làm và không cái gì nên được làm. Vì mọi điều đó sẽ là sai. Đó là cách tôn giáo chết đi và trở thành giáo phái, đó là cách mọi thứ thành giả. Tôi ở đây, bạn ở đây, tại sao bận tâm về tương lai? Tôi đang gõ cửa tim bạn: hãy lắng nghe nó ngay bây giờ đi! Và bạn đang hỏi 'Khi thầy đi rồi, ai sẽ gõ cửa tim tôi?' Và tôi đã gõ cửa và bạn không lắng nghe và bạn lập kế hoạch cho tương lai: 'Khi thầy đi rồi, ai sẽ gõ cửa tim tôi?'

Tôi đang gõ cửa. Lắng nghe nó đi.

Nhưng bạn muốn né tránh tôi. Bạn thấy nguy hiểm, cho nên bạn trì hoãn. Bạn nói 'Ngày mai. Nhưng thầy sẽ có đó ngày mai để gõ cửa tôi không? Và nếu thầy không có đó, thế thì ai sẽ gõ cửa tôi?' Ngày mai không bao giờ tới. Chỉ người ngu sống trong ngày mai. Người khôn, người thông minh, sống trong chính khoảnh khắc này. Người đó không biết thời gian khác. Người đó không sống trong quá khứ, không trong tương lai, người đó không đi vào kí ức, không đi vào tưởng tượng. Người đó sống khoảnh khắc nhỏ bé này. Và khoảnh khắc nhỏ bé này là tất cả, nó chứa vĩnh hằng.

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' - Osho

..............................

0 Comments