Nghe Osho như bạn lắng nghe chim hót, như bạn lắng nghe gió thoảng qua cây


Powered by RedCircle


Tôi đọc bài ca thiền của Bạch Ẩn nhiều năm trước nhưng tôi không nhớ nhận được nghĩa mà thầy đã trao cho nó.

Điều đó là tự nhiên. Nghĩa của tôi là nghĩa của tôi, nghĩa của bạn sẽ là nghĩa của bạn. Làm sao chúng có thể là một được? Chúng không thể là một. Diễn giải của bạn sẽ bắt nguồn từ bạn, nó sẽ phát triển ra từ bạn. Nó chẳng liên quan gì tới bài ca của Bạch Ẩn. Khi bạn đọc Kinh Thánh, bạn không đọc Jesus, bạn đọc bản thân bạn ở đó. Khi bạn đọc Gita, bạn không đọc Krishna, bạn đọc bản thân bạn ở đó. Diễn giải của bạn không ở đó trong sách, diễn giải của bạn được phóng chiếu lên sách, cuốn sách chỉ là cái cớ. Điều đó là tự nhiên.

Ở đây, bạn đã tụ tập quanh tôi. Nếu có một nghìn sannyasins ở đây, có một nghìn nghĩa mà họ cho với từng phát biểu của tôi. Và rất hiếm khi bạn nhận được nghĩa mà tôi muốn bạn nhận được từ nó. Khoảnh khắc bạn nhận được nghĩa đó, bạn bắt đầu tham gia vào sự hiện hữu của tôi. Trong khoảnh khắc đó, bạn biến mất, tâm trí bạn biến mất.

Trong khoảnh khắc đó, bạn tan chảy vào trong tôi và bạn cho phép tôi tan chảy vào trong bạn.

Bài ca của Bạch Ẩn bạn có thể đã đọc, nhưng nó đã là bài ca riêng của bạn mà bạn ắt đã nhận được từ nó. Chừng nào bạn chưa đi tới điểm không biết, bạn sẽ không biết nghĩa của Bạch Ẩn như Bạch Ẩn muốn nó là vậy. Nếu bạn muốn hiểu điều tôi đang nói với bạn, bạn sẽ phải đi tới nhận biết này, tới việc không biết này, tới vô trí này, mà tôi đang vậy. Chỉ thế thôi. Để biết Phật người ta phải trở thành Phật, để biết Christ người ta phải trở thành Christ. Không có cách khác để biết; bạn không thể vẫn còn là bản thân bạn và biết chúng. Biết chúng là mạo hiểm. Bạn sẽ phải mạo hiểm mọi thứ bạn đã có, bạn sẽ phải mạo hiểm mọi tri thức của bạn.

Đó là lí do tại sao nhiều người thậm chí không thử - dường như đó là đòi hỏi quá nhiều từ họ. Vâng, họ sẵn sàng đi chút ít con đường cùng Phật, Christ, cùng tôi - chút ít con đường. Và họ đi chỉ tới điểm đó nơi họ cảm thấy tôi đồng ý với họ. Khoảnh khắc họ thấy rằng tôi đang đi sang hướng khác mà họ không đồng ý, họ dừng lại ngay lập tức. Và chừng nào bạn chưa đi cùng tôi một cách liều lĩnh tới chính tận cùng, bạn sẽ không biết thông điệp này là gì.

Nhớ điều đó: Khi bạn đang nghe tôi, gạt toàn thể tâm trí bạn sang bên. Chỉ lắng nghe vì niềm vui vô cùng của việc nghe. Như bạn lắng nghe chim hót, như bạn lắng nghe gió thoảng qua cây, lắng nghe theo cách đó. Không có nhu cầu lo nghĩ nghĩa của nó là gì. Và thế thì bạn sẽ đi tới gần với nghĩa thực.

Một người di cư Italy bị kiểm tra sự thích hợp của anh ta với việc nhập tịch.

'Ông chủ của thành phố là ai?' là câu hỏi thứ nhất.

'Dạ, thị trưởng,' anh ta đáp. 'Đúng. Và ông chủ của bang là?' 'Dạ, Thống đốc.'

'Đúng. Và của toàn quốc?' 'Dạ, Tổng thống Mĩ.'

'Đúng. Liệu có thể ông là tổng thống không?'

'È... xin lỗi, thưa ông thẩm phán, nhưng tôi rất bận làm việc trong dạ cửa hàng.'

Nghĩa của bạn là nghĩa của bạn.

Chồng cô ấy bị buộc tội độc ác tinh thần, không chung thuỷ và bất lực, trong khi luật sư của cô ấy đang buộc tội rằng anh ta đã bỏ cô ấy - hay nói theo ngôn ngữ pháp luật: 'bỏ nơi ăn ngủ của cô ấy.'

Quan toà nhìn xuống người thanh niên, rồi quay ánh mắt ca ngợi qua cô gái tóc vàng người cân đối. 'Anh thanh niên,' ông ta hỏi, 'có đúng là anh bỏ nơi ăn ngủ của quí bà trẻ này không?'

'Có, thưa quí toà.'

'Đó là giả dối đáng nguyền rủa!' cô gái tóc vàng gợi tình kêu lên. Không đàn ông nào đã bao giờ bị chán mà bỏ giường tôi!'

Khi lời đạt tới bạn, chúng bắt đầu lấy hình tướng, hình dạng, mầu sắc, mà đã không có đó trong chúng nguyên bản. Chúng thay đổi. Khoảnh khắc chúng đi vào bạn, khoảnh khắc chúng đi vào bầu khí hậu của bạn, chúng trở nên bị thấm đẫm với nó. Bài ca của Bạch Ẩn không phải là bài ca, không phải là phát biểu bình thường - một trong những phát biểu phi thường nhất đã từng có. Bài ca nhỏ thế, chỉ vài dòng, nhưng xuyên thấu tới mức mọi kinh sách của thế giới đều bị thiêu cháy và chỉ bài ca của Bạch Ẩn được cứu, không cái gì sẽ bị cháy. Điều đó sẽ có tác dụng. Một phát biểu rất cô đọng về Phật tính.

Để biết bài ca của Bạch Ẩn, của thiền, bạn sẽ phải đi vào trong thiền. Bạn càng biết thiền là gì - không phải về mặt trí tuệ mà về mặt tồn tại - bạn càng cảm thấy thiền là gì, bạn sẽ càng đi vào trong bài ca của Bạch Ẩn tốt hơn. Thế thì một ngày nào đó, nó sẽ bùng nổ trong con người bạn - nghĩa của nó. Nghĩa không được cho trong từ điển, nghĩa không phải là nghĩa của các từ. Đó là một trong những khó khăn cơ bản nhất trong việc hiểu những người như Bạch Ẩn. Điều họ nói, tới từ cõi bên kia. Điều họ đưa vào ngôn ngữ, không thuộc vào ngôn ngữ, điều họ đang cố đưa vào, là gần như không thể được. Họ đang mang toàn thể bầu trời vào cái hộp nhỏ, hay toàn thể đại dương vào trong chiếc cốc nhỏ. Cho dù điều đó là có thể, nhưng mang tính thiền của bạn vào trong lời càng không thể được. Họ đang làm phép màu.

Nhưng bạn sẽ bắt giữ lời và bạn sẽ đi lạc lối. hãy lắng nghe im lặng trong các lời đi. Lời là không quan trọng, nhưng im lặng, cái chúng chứa đựng, mới quan trọng. Lắng nghe kẽ hở giữa các lời và đọc giữa các dòng đi. Nhưng để đọc giữa các dòng, bạn sẽ phải trở nên vô ý nghĩ, bạn sẽ phải trở thành trống rỗng. Chỉ trái tim trống rỗng mới có thể đọc giữa các dòng, vì bằng không thì chẳng có gì cả, chỉ có trống rỗng. Chỉ trống rỗng mới có thể có quan hệ với trống rỗng.

Bạch Ẩn là một người trống rỗng. Người có bản ngã không tồn tại nữa, người không có cái ngã, người chỉ là im lặng. Để có bất kì giao cảm nào với Bạch Ẩn, bạn sẽ phải trở thành im lặng đó. Chỉ thế thì, nghĩa sẽ bắt đầu nảy sinh. Và nó sẽ không nảy sinh chỉ như nghĩa - nó sẽ nổ tung. Dường như xuân đã tới với bạn và mọi nơi có mầu xanh và hoa nở và hương thơm và chim. Nó sẽ là mùa xuân. Bạn sẽ có cảm giác khác toàn bộ về con người bạn. Bạn sẽ được biến đổi qua nó.

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' - Osho

..............................

 

0 Comments