Những điều nhỏ bé, những điều rất nhỏ bé, làm sao lãng bạn




Powered by RedCircle


Powered by RedCircle

Thấy giả dối của việc phấn đấu theo chân lí là rơi vào trong im lặng vĩnh hằng. Tĩnh lặng tới khi bạn thấy giả dối của nhân cách của bạn. Không có gì thêm để làm. Do đó có tĩnh lặng - bạn có thể làm cái gì?

Mới hôm nọ, một sannyasin đã nói 'Tôi có thể làm gì? Bất kì cái gì tôi làm, tôi thất bại. Tôi có thể làm gì?' Không có gì thực sự được làm. Việc làm sẽ không giúp gì, việc làm sẽ lại là cùng đường mòn. Chỉ hiện hữu sẽ biến đổi bạn, chứ không phải việc làm. Cho nên khi người ta thất bại đi thất bại lại, chỉ thế thì sáng suốt mới nảy sinh rằng 'Việc làm không bao giờ dẫn mình tới bất kì chỗ nào.' Ngày lưỡi kiếm đó đánh bạn - rằng 'Việc làm sẽ không dẫn mình tới bất kì chỗ nào' - bạn sẽ làm gì? Không cái gì còn lại để làm.

Trong bất lực hoàn toàn của bạn, người ta buông xuôi. Và im lặng và tĩnh lặng. Đây là im lặng làm biến đổi - không phải im lặng mà bằng cách nào đó, bạn áp đặt lên bản thân bạn bằng việc lặp mật chú hay làm thiền siêu việt TM; cái đó không phải là im lặng thực, cái đó là im lặng được tạo ra. Bất kì im lặng nào bạn xoay xở để tạo ra sẽ thuộc về nhân cách. Nó sẽ không hữu dụng gì mấy, nó sẽ không đi sâu hơn điều đó - làm sao việc làm của bạn có thể đi sâu hơn bạn được? Khi bạn đã hoàn toàn thất bại, khi bạn đã thấy thất bại tối thượng của bạn và bạn đã thấy rằng không có khả năng nào và không có hi vọng nào cho bạn thành công, bạn sẽ làm gì trong im lặng đó? Bạn sẽ chỉ ở đó. Mọi thứ đã dừng lại. Tâm trí không còn xoay tròn bất kì ý nghĩ nào.

Và trong chính khoảnh khắc đó, cánh cửa mở ra. Và im lặng đó là hiện hữu, im lặng đó là Phật.

Tĩnh lặng này không phải là cái đối lập của hành động, nó không được mang tới bởi ý định hay bởi sự rút lui khỏi thế giới. Người ta không thể rút lui khỏi thế giới, người ta là thế giới. Cái muốn trốn thoát giữ người ta bị cầm tù - vì ước muốn không có ham muốn vẫn là ham muốn, và ý định để là tĩnh lặng vẫn là rối loạn. Bạn không thể quyết chí cho im lặng của bạn, ý định là cơ sở của mọi rối loạn. Ý định phải biến mất. Bạn chỉ có thể nhìn vào trong cái vô tích sự của nó. Làm, quyết chí, hoàn thiện, làm bản thân bạn tốt hơn, thành đạt, đạt tới - tất cả những từ này chỉ là phóng chiếu của giả dối.

Khi giả dối đã được thấy trong tính toàn bộ của nó... có chiếu sáng, chứng ngộ.

Bây giờ lời kinh của Bạch Ẩn.

Thiên đường mảnh đất thuần khiết là không xa.

Thiền nhân gọi trạng thái vô trí là 'thiên đường mảnh đất thuần khiết'. Cho nên xin đừng diễn giải nó theo cách Ki tô giáo. Thiên đường, với người Ki tô giáo, là đâu đó chỗ kia trên trời. Với Phật tử, đặc biệt đối với người như Bạch Ẩn, nó là trạng thái vô trí.

Thiên đường mảnh đất thuần khiết là không xa.

Dừng suy nghĩ và bạn hiện hữu ở đó. Và thực ra, đó là nghĩa Kinh Thánh của chuyện ngụ ngôn về việc đuổi Adam ra. Anh ta đã không bị đuổi, không có ai đuổi anh ta. Anh ta đã chỉ ăn trái của Cây Tri thức - anh ta đã trở thành tâm trí. Bạn càng tích luỹ nhiều tri thức, bạn càng trở thành tâm trí. Adam đã trở nên am tường, anh ta đã trở thành tâm trí, và đó là việc đuổi khỏi thiên đường. Nếu anh ta có thể bỏ tâm trí của mình, anh ta sẽ đột nhiên thấy bản thân mình lại trong thiên đường, và anh ta cũng sẽ thấy rằng anh ta bao giờ cũng đã ở đó. Ngay cả khi anh ta nghĩ anh ta đã đánh mất nó, nó không bị mất. Nó chỉ bị quên. Anh ta trở nên quá bị ám ảnh với tri thức, đó là lí do tại sao nó đã bị quên.

Ngày đứa trẻ bắt đầu trở nên am tường, nó đánh mất thiên đường. Từng Adam đánh mất nó lặp đi lặp lại. Và đừng nghĩ rằng điều đó đã xảy ra một lần trong lịch sử, và chúng ta đang khổ vì Adam cổ đại đó. Không. Nó đã xảy ra cho cuộc sống của chúng ta - cho từng cuộc sống, cho từng đứa trẻ. Trong vài tháng, đứa trẻ sống trong Vườn Eden. Nó không biết gì. Không biết gì, nó là vô trí - nó đơn giản tồn tại từ khoảnh khắc sang khoảnh khắc, nó không có lo nghĩ. Khi nó cảm thấy đói, nó khóc, khi nó cảm thấy được thoả mãn nó rơi vào ngủ. Khi nó hạnh phúc nó mỉm cười, khi nó giận nó la hét. Nhưng nó không có ý tưởng nào về bất kì cái gì. Nó không ca ngợi nụ cười, không kết án la hét. Nó không cảm thấy xấu hổ vì kêu và khóc, cũng không cảm thấy thích thú rằng nó đã là đứa con tốt vào ngày hôm nay. Nó không biết bất kì cái gì về mọi thứ vô nghĩa này. Nó không biết cái gì tốt, không biết cái gì xấu, nó không phân biệt. Nó sống hoàn toàn là một với thực tại. Và bất kì cái gì xảy ra, thì xảy ra; không có bác bỏ.

Nhưng dần dần, nó sẽ trở nên am tường, nó sẽ bắt đầu học mọi thứ. Ngày nó bắt đầu học mọi thứ, nó bị mắc bẫy bởi rắn. Bây giờ nó đã bắt đầu ăn quả của cây, sớm hay muộn thiên đường sẽ biến mất. Bãi biển sẽ có đó, nhưng không còn đẹp nữa. Bướm sẽ vẫn chấp chới trong gió, nhưng với đứa trẻ chúng không tồn tại thêm gì nữa. Cái tồn tại là số học, địa lí, lịch sử. Hoa vẫn nở nhưng chúng không nở cho đứa trẻ này thêm nữa, nó ngập quá nhiều trong bài tập về nhà. Thỉnh thoảng nó vẫn nghe chim hót bên cửa sổ, nhưng chỉ thỉnh thoảng thôi. Và toàn thể xã hội cố lôi nó xa khỏi điều đó.

Thầy giáo sẽ nói 'Nhìn lên bảng đen! Các con đang làm gì ở đó? Tập trung vào thầy!' Đứa trẻ đã tập trung. Tiếng chim hót hay thế, bên ngoài cửa sổ, đứa trẻ đang tập trung, hoàn toàn tập trung. Thầy giáo này đã làm sao lãng nó; bây giờ nó phải nhìn lên bảng đen. Và chẳng có gì để nhìn, nó chỉ là bảng đen. Nhưng dần dần chúng ta sẽ xoay xở làm sao lãng đứa trẻ.

Việc đuổi ra, không phải bởi Thượng đế mà bởi xã hội. Xã hội lôi từng Adam và Eve ra khỏi Vườn Eden. Và một khi bạn đã trở nên quá nhiều của cái đầu, rất khó vào lại sự thuần khiết đó, thiên đường mảnh đất thuần khiết đó. Các Thiền sư nói, cũng giống Jesus đã nói: Chừng nào ông chưa giống như trẻ nhỏ, ông sẽ không vào trong vương quốc của Thượng đế.

Một nhà truyền giáo Ki tô giáo đi tới một Thiền sư và bắt đầu đọc Bài giảng trên Núi. Thiền sư lắng nghe và ông ấy nói luôn 'Bất kì ai đã nói điều đó, đều phải rất gần với Phật tính.' Thiền sư này chưa bao giờ nghe nói về Christ, ông ấy chưa bao giờ đọc Kinh Thánh, nhưng ông ấy nói 'Bất kì ai đã nói điều đó đều phải rất gần với Phật tính.' Và khi nhà truyền giáo đọc 'Được ân huệ là những người nghèo trong tâm linh, vì tâm linh của họ là vương quốc của Thượng đế' Thiền sư nói 'Giờ dừng lại. Giờ đừng đọc thêm nữa. Giờ không cần đọc thêm cái gì nữa. Bất kì ai đã nói điều đó là đều là Phật.'

'Nghèo trong tâm linh' ngụ ý trống rỗng tâm trí. 'Nghèo trong tâm linh' ngụ ý trống rỗng - mọi ý nghĩ đã biến mất. Thế thì bạn lại trở lại trong thiên đường.

Thiên đường mảnh đất thuần khiết là không xa.

Nó chỉ ở kia! Đập trong tim bạn. Từng hơi thở của bạn đi và chạm vào thiên đường mảnh đất thuần khiết, từng khoảnh khắc. Bạn sống từ nó. Mọi đêm khi bạn rơi vào giấc ngủ và mơ biến mất, bạn lại ở trong nó. Đó là lí do tại sao đến sáng, bạn cảm thấy tươi tắn thế, lại trẻ trung, khoẻ khắn. Bạn đã ở trong chuyến đi ngắn tới thiên đường mảnh đất thuần khiết.

Khi trong tôn kính, chân lí này được nghe thấy cho dù một lần,

Người ca ngợi nó và vui mừng ôm choàng nó, có công trạng không kết thúc.

Bạch Ẩn nói 'Khi trong tôn kính chân lí này được nghe thấy cho dù một lần.' Vấn đề không phải là nghe chân lí này nhiều lần. Nếu bạn nghe cho dù một lần thôi, nếu bạn đã hiểu nó, cho dù một khoảnh khắc trong tin cậy và tôn kính sâu sắc, nó là của bạn mãi mãi. Hoài nghi làm sao lãng. Hoài nghi không cho phép bạn hiểu, hoài nghi không cho phép bạn thấy nó. Hãy lắng nghe trong tôn kính, trong yêu đi. Ở trong quan hệ.

Đó là cách hiện hữu cùng thầy - trong quan hệ, được bắc cầu. Nhưng những điều nhỏ bé, những điều rất nhỏ bé, làm sao lãng bạn. Những điều rất nhỏ bé mà chẳng có nghĩa gì - nhưng bạn bị sao lãng bởi những thứ nhỏ bé đó, và hoài nghi nảy sinh. Và hoài nghi trở thành mây và bạn trở nên mù.

…trong tôn kính chân lí này được nghe thấy cho dù một lần,

Thế là đủ.

Bao nhiêu công trạng hơn nữa người đó có, nếu người đó quay vào trong…

Ngay cả nghe chân lí là được giải thoát. 'Bao nhiêu công trạng hơn nữa người đó có, nếu người đó quay vào trong' - người không chỉ nghe nó nhưng nhìn vào bên trong và thấy nó...

và xác nhận trực tiếp bản tính riêng của người đó, rằng bản tính riêng của người đó là vô bản tính…

Khi bạn nhìn sâu vào trong bản thân bạn, bạn sẽ không tìm thấy bất kì cái gì ở đó cản trở cái nhìn của bạn. Nó là không gian thuần khiết. Bản tính của bạn là vô bản tính. Nó là trống rỗng, sunyata.

như vậy đã siêu việt trên lời vô dụng.

Chỉ khi bạn nhìn vào trong bản tính của bạn… và chẳng tìm thấy gì. Bạn chỉ thấy trống rỗng vô hạn ở đó. Lời sẽ không có bất kì nghĩa nào thêm nữa, bạn đã siêu việt trên lời. Bạn đã nhìn vào trong bản tính của bạn và bây giờ, bạn biết không lời nào có thể giải thích nó, không lời nào có thể định nghĩa nó, không lời nào thậm chí có thể chỉ ra nó. Mọi kinh sách trở thành vô nghĩa.

Cổng mở, và nhân quả là một…

Khi bạn nhìn vào bên trong bản thân bạn và không có nội dung, và vô bản tính đã được cảm thấy, bạn đã thấy bầu trời bên trong của bạn...

Cổng mở, và nhân quả là một;

Và cội nguồn và mục đích là một. Bây giờ bạn không đi bất kì chỗ nào, bạn đã đi tới cội nguồn của bạn. Và ở tại cội nguồn, là ở tại mục đích. Ở tại chỗ bắt đầu, là ở tại chỗ kết thúc.

chạy thẳng con đường - không hai, không ba. Coi hình tướng của vô tướng là hình tướng, đi và trở về, người đó bao giờ cũng ở nhà.

Và một khi bạn đã thấy hình tướng của vô tướng, một khi bạn đã thấy ý nghĩ về vô ý nghĩ, một khi bạn đã thấy bản tính của cái vô bản tính, bạn là con người mới toàn bộ. Điều xảy ra...

đi và trở về, người đó bao giờ cũng ở nhà.

Thế thì bất kì chỗ nào bạn ở, bạn ở nhà. Trong nhà tù, bạn ở nhà, trong đền chùa, bạn ở nhà, trong cửa hàng, bạn ở nhà, trong Himalayas, bạn ở nhà, trong bãi chợ, bạn ở nhà. Bạn đơn giản ở nhà. Một khi bạn đã thấy trung tâm của bạn, hiện hữu bản chất của bạn, thì Phật tính của bạn, đã được thoáng nhìn qua. Thế thì bất kì chỗ nào bạn ở, bạn đều ở nhà, vì tất cả là nhà bạn. Thế thì không có nhu cầu từ bỏ thế giới.

Thiền nhân không chống lại thế giới. Họ nói: Chống lại thế giới là vẫn còn bị gắn bó với thế giới. Đi tới cực đoan đối lập, không phải là biến đổi. Khi bạn không còn chọn giữa hai cực đoan, bạn lắng đọng ở giữa. Và chỗ giữa mới là con đường.

chạy thẳng con đường - không hai, không ba.

Nó là đường đơn giản - một.

đi và trở về, người đó bao giờ cũng ở nhà. Coi ý nghĩ là ý nghĩ về vô ý nghĩ,

hát và múa, tất cả là tiếng nói của chân lí.

Thế thì bất kì cái gì bạn làm, bạn diễn đạt chân lí. Bất kì cái gì. Ăn, bạn diễn đạt chân lí. Bước đi, bạn diễn đạt chân lí. Khi một Thiền sư đánh đệ tử, ông ấy đang diễn đạt chân lí. Khi Kabir hát, ông ấy đang diễn đạt chân lí, khi Meera múa, cô ấy đang diễn đạt chân lí. Jesus diễn đạt chân lí khi chết trên cây chữ thập, và Krishna diễn đạt chân lí khi hát trên chiếc sáo. Bất kì cái gì bạn làm, không có cách nào né tránh việc diễn đạt chân lí. Bạn là chân lí. Giả dối đã bị bỏ đi.

hát và múa, tất cả là tiếng nói của chân lí. Rộng là trời của samadhi vô biên,

Rạng ngời trăng tròn của bốn trí huệ. Cái gì còn lại để được tìm?

Niết bàn là rõ ràng trước người đó,

Chính chỗ này là thiên đường hoa sen, Chính thân này là Phật.

Hãy nhớ từ 'này'.

Chính chỗ này là thiên đường hoa sen…

Và một khi bạn đã biết tới cội nguồn của bạn, dù bạn ở bất kì đâu, bạn ở trong thiên đường hoa sen.

Chính chỗ này là thiên đường hoa sen, Và chính thân này là Phật.

Và bất kì cái gì bạn làm - bất kì cái gì, không có bất kì điều kiện nào - là việc diễn đạt của chân lí.

Tôi đã nghe một chuyện hay về Lão sư Taji, một Thiền sư lớn.

Khi Lão sư Taji sắp chết, các đại đệ tử của ông ấy tập hợp lại tại bên giường ông ấy. Một trong số họ nhớ Lão sư thích một loại bánh, đã để ra nửa ngày tìm cửa hàng bánh ở Tokyo làm ra loại bánh này, mà bây giờ anh ta đang dâng lên cho Lão sư Taji. Với nụ cười mệt mỏi, Lão sư sắp chết nhận miếng bánh và chậm rãi bắt đầu nhai nó. Khi Lão sư trở nên yếu hơn, các đệ tử của ông ấy nghiêng người gần lại và hỏi liệu ông ấy có lời cuối cùng nào cho họ không.

'Có' lão sư đáp.

Các đệ tử nghiêng người tới một cách hăm hở. 'Xin thầy nói cho chúng tôi!'

'Ôi chao, nhưng cái bánh này ngon tuyệt!' Và với điều đó, ông ấy chết.

Hãy suy ngẫm về nó đi. Thật là một con người tuyệt vời! Cách cư xử thật người làm sao! Vị Phật. Từng hành động và từng lời và từng cử chỉ trở thành việc diễn đạt chân lí. Trong khoảnh khắc đó, chỉ cái đó là đúng, vị của chiếc bánh. Trong khoảnh khắc đó, bất kì cái gì khác sẽ là giả, không thực. Nếu như ông ấy mà nói về Thượng đế, điều đó chắc đã không là thực. Nếu như ông ấy đã nói về niết bàn, điều đó chắc đã không là thực. Trong khoảnh khắc đó, vị trên lưỡi ông ấy vẫn còn sống động. Trong khoảnh khác đó, đó là cử chỉ đích thực của ông ấy.

Ông ấy nói 'Ối chao, nhưng cái bánh này ngon tuyệt.' Cái bánh này.

Chính chỗ này là thiên đường hoa sen, Chính thân này là Phật.

Thiền nhân nói về bốn trí huệ.

Rộng là trời của samadhi vô biên,

Rạng ngời trăng tròn của bốn trí huệ.

Trí huệ thứ nhất có tên là 'trí huệ của gương'. Khi không có ý nghĩ bạn trở thành tấm gương. Đây là trí huệ thứ nhất, trở thành tựa gương. Trí huệ thứ hai có tên là 'trí huệ của tính cùng một'. Khi bạn trở thành gương không ý nghĩ nào, mọi phân biệt trong thế giới biến mất. Thế thì nó, tất cả là một. Thế thì hoa hồng và chim và đất và trời và biển và cát và mặt trời tất cả là một, nó là một năng lượng.

Khi bạn là gương - trí huệ thứ nhất - trí huệ thứ hai nảy sinh từ trí huệ thứ nhất: trí huệ về tính cùng một. Nhị nguyên biến mất. Và từ trí huệ thứ hai nảy sinh trí huệ thứ ba, trí huệ của cái nhìn tâm linh. Khi bạn đã thấy rằng mọi thứ khắp thế giới nó là một năng lượng, chỉ thế thì bạn có thể thấy bên trong bản thân bạn rằng bạn cũng là năng lượng đó. Thế thì người thấy và cái được thấy trở thành một, người quan sát và cái được quan sát trở thành một. Đó là trí huệ thứ ba, trí huệ của cái nhìn tâm linh. Phật có từ đặc biệt cho nó, ông ấy gọi nó là dhamma chakkhu - mắt chân lí, hay pháp nhãn. Cái nhìn tâm linh mở ra - điều người yogis gọi là 'con mắt thứ ba'. Điều Christ cũng gọi là 'một mắt', khi hai con mắt trở thành một. Dhamma chakkhu mở, trí huệ của cái nhìn tâm linh được đạt tới.

Và từ trí huệ thứ ba, nảy sinh trí huệ thứ tư, trí huệ hoàn hảo. Khi bạn đã thấy rằng tất cả là cùng một, và khi bạn đã nhìn vào bên trong và đã thấy rằng bên ngoài và bên trong cũng là cùng một, bạn đã trở thành hoàn hảo. Thực ra, nói rằng bạn đã trở thành hoàn hảo là không đúng, bạn bao giờ cũng hoàn hảo. Bây giờ nó được khải lộ cho bạn - nó chỉ là việc khải lộ. Trong khoảnh khắc đó người ta biết...

Chính chỗ này là thiên đường hoa sen, Chính thân này là Phật.

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' - Osho

0 Comments