Đọc sách Osho là một chuyện, tiếp cận bất kì khoảnh khắc nào chết sẽ xảy ra là chuyện khác

Sách Nói Thiền Osho

Đọc sách Osho là một chuyện, tiếp cận bất kì khoảnh khắc nào chết sẽ xảy ra là chuyện khác


Powered by RedCircle


Powered by RedCircle

Osho ơi, thầy có biết rằng ông Cecil Lewis đã trốn đi không?

Ông già đáng thương. Ông ấy là người tốt. Nhưng tôi sợ rằng điều sắp xảy ra là ông ấy sẽ trốn đi. Ông ấy đã đọc sách của tôi - đọc sách là một chuyện. Và ông ấy đã viết những bức thư hay cho tôi, và ông ấy rất muốn tới đây. Tại tuổi già này, khó cho ông ấy tới. Dành dụm nhiều tiền cũng là khó nhưng bằng cách nào đó ông ấy đã xoay xở. Nhưng đọc sách của tôi là một chuyện và tới diện đối diện với tôi là chuyện khác. Với sách, bạn có thể có diễn giải riêng của bạn, bất kì cái gì bạn muốn. Với sách, bạn có thể mơ tưởng; bạn có thể áp đặt ý tưởng của bạn, mơ tưởng của bạn.

Nhưng khi bạn tới tôi, thế thì thực tại của tôi phải được hấp thu. Và điều đó là khó cho ông ấy để tiêu hoá tôi. Trong ba mươi năm ông ấy đã từng đọc Gurdjieff. Ông ấy đã viết cho tôi rằng ông ấy đã đi, cũng để cũng gặp Gurdjieff, nhưng bị lỡ. Vì khi ông ấy tới, Gurdjieff đã chết - ông ấy tới chỉ vài ngày sau đó. Cho nên ông ấy rất tiếc rằng ông ấy đã lỡ Gurdjieff. Và đó là lí do tại sao ông ấy đã viết cho tôi rằng 'Tôi muốn tới và tôi không muốn lỡ thầy. Tôi đã lỡ Gurdjieff, tôi đã cảm thấy đau cả đời tôi - rằng nếu như tôi đã đi sớm chỉ vài ngày trước, tôi chắc đã gặp thầy. Nhưng tôi đã không được may mắn. Lần này, tôi không muốn lỡ. Tôi đang tới, đằng nào tôi cũng tới, tôi sẽ xoay xở tiền và tôi sẽ tới.'

Và ông ấy đã tới. Và ông ấy lại lỡ. Và bây giờ tôi có thể nói: nếu như ông ấy đã gặp Gurdjieff, ông ấy chắc đã trốn sớm hơn là ông ấy trốn khỏi đây. Ở đây, ông ấy đã ở lại ít nhất trong hai tuần. Với Gurdjieff, ông ấy chắc không có khả năng ở lại quá hai giờ. Vì Gurdjieff thường đánh rất mạnh. Tôi cũng đánh, nhưng nó chưa bao giờ mạnh lắm. Và đó là lí do tại sao tôi đã cho ông ấy cú đánh nhẹ hều - chỉ như vị đầu lưỡi của Gurdjieff - nhưng ông ấy đã không thể tiêu hoá được nó. Ông ấy lập tức trốn đi. Tôi có thể nói rằng ông ấy đã không hiểu Gurdjieff chút nào. Bằng không ông ấy chắc đã có khả năng thấy điều tôi đang làm - rằng tôi gây choáng cho ông ấy, rằng tôi đang cố phá huỷ cái hấp thu choáng của ông ấy. Ông ấy chắc đã cảm thấy biết ơn, ông ấy đã ở lại.

Nhưng ông ấy đã từng đọc sách của Gurdjieff - đó là một chuyện.

Có lần chuyện xảy ra, một thanh niên thường tới tôi và anh ta cuồng nhiệt trong yêu Thiền và các Thiền sư. Và anh ta tới tôi và bao giờ cũng nói về các Thiền sư người đã đánh đệ tử và ném đệ tử. Và tôi phát mệt về những câu chuyện của anh ta, cho nên một hôm tôi đánh anh ta. Và từ đó trở đi, tôi đã không gặp anh ta nữa. Đó là điều đã xảy ra với ông già Lewis. Và tôi đã không đánh mạnh ông ấy, vì ông ấy già thế. Mm? Tôi đã rất lễ độ. Nhưng tôi sợ rằng ông ấy sẽ trốn mất.

Đọc Gurdjieff qua sách là một chuyện; đọc các Thiền sư qua sách là một chuyện. Nhưng khi bạn bắt gặp một Thiền sư hay bắt gặp một Gurdjieff đó là kinh nghiệm khác toàn bộ. Thực tại không phải là mơ tưởng của bạn, và thực tại không có nghĩa vụ khớp với mơ tưởng của bạn.

Trong hai tuần, ông ấy ở đây mỉm cười hạnh phúc - tôi đã cho ông ấy thời gian. Và một cú choáng nhỏ, và ông ấy đã phản ứng. Đó là điều tâm trí vô ý thức liên tục làm. Ông ấy đã phản ứng ngay lập tức, ông ấy thậm chí không thể để thời gian để suy ngẫm về nó. Ông ấy không bao giờ quay lại đạo tràng, ông ấy đơn giản trốn mất.

Đây là cái gì đó để bạn suy ngẫm, suy tư. Tôi không ở đây để điều chỉnh theo bạn. Nếu tôi điều chỉnh theo bạn, thế thì tôi không có bất kì cái gì để cho bạn so sánh. Nếu tôi điều chỉnh theo bạn, thế thì làm sao tôi sẽ giúp bạn được? Tôi có thể giúp bạn chỉ nếu tôi phá huỷ bạn - nếu tôi phá huỷ quá khứ của bạn, tri thức của bạn, ý tưởng của bạn, các ước định của bạn, nhân cách của bạn. Chỉ bằng việc phá huỷ bạn, tôi có thể cho bạn việc sinh mới, tôi có thể cho bạn sự bắt đầu mới, cuộc sống tươi tắn.

Tôi cảm thấy tiếc cho ông già này. Tôi muốn giúp ông ấy theo mọi cách. Nhưng tôi không thể giúp được bạn nếu bạn sợ thế, nếu bạn non nớt và ấu trĩ thế, nếu bạn không kiên nhẫn thế trong phản ứng của bạn. Cho nên mọi điều tôi có thể nói là thế này: Tạm biệt ông Lewis. Gặp ông trong kiếp khác nào đó vậy.

Người chứng ngộ có phải bao giờ cũng vẫn còn chứng ngộ hay người đó cũng có thể trở thành không chứng ngộ?

Câu hỏi này là từ Deva Swarup Yogiraj.

Ngay cả người không chứng ngộ vẫn còn được chứng ngộ. Khác biệt duy nhất là ở chỗ người đó không biết điều đó. Người chứng ngộ biết nó, và không có cách nào bỏ điều mà bạn đã biết. Chứng ngộ là bản tính của bạn, nó không phải là cái gì đó mà bạn có thể bật lên hay tắt đi. Nó không phải là cái gì đó như quần áo, cái bạn có thể thay đổi. Nó là chính cốt lõi của bạn, nó là con người của bạn. Chứng ngộ là con người của bạn. Nếu bạn không biết nó, bạn có thể liên tục cư xử theo cách không chứng ngộ. Ngày bạn biết nó, thế thì không có cách nào cư xử theo cách không chứng ngộ. Một khi bạn đã biết, bạn đã biết.

Nhưng người chứng ngộ có thể giả vờ. Ông ấy có thể giả vờ rằng ông ấy không chứng ngộ - tự do đó là sẵn có. Gurdjieff thường làm điều đó nhiều lần - giả vờ rằng ông ấy không chứng ngộ - theo những cách rất kì quặc. Một trong các đệ tử đã thuật lại rằng anh ta phải du hành cùng ông ấy trong tầu hoả, và cả đêm ông ấy đã quấy nhiễu mọi hành khách, và cả người soát vé và trưởng ga và người khuân vác. Và ông ấy đã liên tục uống và hét và đi từ chỗ này sang chỗ nọ, và đệ tử này chỉ lo nghĩ phải làm gì và xin lỗi người này người khác. Và cả đêm ông ấy đã làm điều đó - một cách có chủ ý.

Và đến sáng, ông ấy rất vui với đệ tử này, vì không một khoảnh khắc nào đệ tử này đã mất tình cảm với thầy. Không một khoảnh khắc nào Gurdjieff có thể làm cho đệ tử này quên mất rằng anh ra đang ở cùng người chứng ngộ. Ông ấy vui sướng mênh mông. Ông ấy nói, 'Ông đã thắng. Ông đã qua được kì sát hạch lớn.' Có mọi khả năng quên đi trong một khoảnh khắc: Đây là kiểu người gì vậy? Ông ấy có chứng ngộ không? Và ông ấy đang làm gì? Ngay cả người không chứng ngộ cũng sẽ không làm chừng nấy chuyện. Nếu bạn muốn uống rượu, bạn uống và đi ngủ. Nhưng ông ấy liên tục uống. Rồi ông ấy la hét và đi góc này sang góc khác của tầu hoả, vừa la hét và đánh thức mọi người và xỉ vả mọi người. Và đệ tử này đã sợ ai đó có thể bắt đầu đánh ông ấy. Và cảnh sát tới ở một ga, và người trưởng toa tới: 'Chúng tôi muốn đưa người này đi. Và anh ta phải xin lỗi.' Anh ta nói, 'Chúng tôi phải tới chỗ khác, và tôi phải chăm nom cho ông ấy. Và ông ấy là người vĩ đại - các ông chỉ không hiểu cách thức của ông ấy thôi.'

Ông ấy sẽ uống quá nhiều và thế rồi ông ấy sẽ lái xe; thế rồi ông ấy sẽ nhất định đòi lái. Và các đệ tử sẽ ngồi. Và ông ấy sẽ lái mỗi lúc một nhanh hơn và mọi người ở ngay bên bờ miệng của 'bất kì khoảnh khắc nào chết sẽ xảy ra'. Nhưng dầu vậy họ phải nhớ rằng ông ấy đã chứng ngộ. Và ông ấy sẽ xỉ vả mọi người theo cách rất thô tục, và đệ tử phải liên tục nhớ. Đó là loại tình huống ông ấy sẽ tạo ra cho việc nhớ của họ.

Vì khi tôi lịch thiệp với bạn và rất dịu hiền với bạn và bạn cảm thấy 'Thầy của chúng ta thật tuyệt', điều đó không là gì cả. Nhưng khi tôi không lịch thiệp với bạn, không dịu hiền - thô thiển - thế thì nhớ rằng thầy của bạn là hay, là khó tính, rất khó tính. Người ta mất lối mòn, Và thầy sẽ làm những điều mâu thuẫn thế, những điều phi logic. Thầy sẽ bảo bạn đào một cái hố trong đất, và trong mười hai giờ không nghỉ, bạn sẽ đào hố - mệt mỏi, vã mồ hôi, đói, khát. Và ông ấy sẽ không cho phép bạn đi bất kì đâu, bạn phải đào hố này. Và sau mười hai giờ, thầy tới và nói, 'Giờ lấp nó lại đi.'

Bây giờ điều rất tự nhiên là nổi giận rằng điều này là ngu xuẩn: Thế thì tại sao? Nhưng đó là toàn thể vấn đề. Thầy phải không được hỏi tại sao. Nếu bạn hỏi thầy tại sao, bạn đã không chấp nhận ông ấy là thầy. Thế thì mối quan hệ của bạn vẫn còn là của lí trí. Và lí trí không thể có quan hệ với thầy. Nó là tin cậy sâu sắc, mối quan hệ là của yêu và tin cậy. Nếu thầy nói điều đó, thế thì nó phải là vậy, thế thì phải có cái gì đó trong nó. Và đã có cái gì đó trong nó. Thầy đã nhấn nút của bạn theo mọi cách - và nếu bạn trở nên giận, bạn bỏ lỡ vấn đề.

Và đó là điều đã xảy ra với ông Lewis, ông ấy đã bỏ lỡ vấn đề. Ông ấy không biết rằng ông ấy không thể yêu Gurdjieff nhiều hơn tôi yêu Gurdjieff. Nhưng tôi phải đánh - và cách duy nhất để đánh ông ấy là nói về Gurdjieff dường như tôi chống lại Gurdjieff. Đó là cách duy nhất để đánh ông ấy. Nếu tôi nói cái gì đó chống lại bạn, điều đó rất dễ dàng, bạn có thể dung thứ được điều đó. Nhưng nếu tôi nói cái gì đó chống lại thầy của bạn, điều đó trở thành khó. Nó trở thành không thể dung thứ được. Thầy của bạn là bản ngã tinh tế hơn của bạn. Nếu tôi đã nói 'Ông Lewis ơi, ông sai rồi' ông ấy chắc đã chấp nhận điều đó. Nhưng nếu tôi nói 'Ông Lewis ơi, Gurdjieff sai đấy' điều đó là không thể được. Gurdjieff mà sai sao? Và ba mươi năm phí hoài à? Ông ấy lập tức trốn ngay.

Người chứng ngộ có thể giả vờ. Nhưng người chứng ngộ không thể trở lại thành người không chứng ngộ.

Thầy nghĩ gì về dục?

 Tôi nghĩ rằng nó là ở đây để ở lại.

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' - Osho

 

0 Comments