Phật đã không biết một thứ gì, việc không biết đó là chứng ngộ


Powered by RedCircle


Có bao giờ đi tới một khoảnh khắc khi người ta biết tại sao mọi sự là theo cách này và không theo cách kia không?

Không, khoảnh khắc đó không bao giờ tới. Khoảnh khắc đó không thể tới được, tri thức là không thể được. Sự sống là điều huyền bí - bạn càng biết nhiều về nó, nó càng trở nên huyền bí hơn. Bạn không thể thu nó thành công thức, bạn không thể thu nó thành lí thuyết. Nó không bao giờ trở thành học thuyết. Bạn càng đi sâu hơn, bạn càng cảm thấy dốt nát hơn. Nhưng dốt nát đó là phúc lạc. Việc không biết đó, là hoàn toàn đẹp, nó là phúc lành, vì trong việc không biết đó, bản ngã của bạn chết. Việc không biết đó, trở thành nấm mồ cho bản ngã của bạn. Và điều ngạc nhiên nảy sinh: Ồ! Và niềm vui lớn lao.

Tri thức là thứ giết chết niềm vui. Người am tường không phải là người vui vẻ, người am tường trở thành nghiêm chỉnh. Họ bị nặng gánh, tim của họ không còn nhảy múa, chỉ đầu của họ liên tục tăng trưởng theo mọi tỉ lệ. Nó trở thành giống tăng trưởng ung thư - toàn thân họ biến mất, mọi chi của họ co lại, và chỉ có mỗi cái đầu. Họ trở thành nặng đầu.

Khi tri thức biến mất, bạn hoàn toàn an bình với sự sống và sự tồn tại. Tri thức phân chia. Để tôi nhắc lại điều đó: Tri thức cắt rời bạn khỏi sự tồn tại. Vì người biết không thể là cái được biết, người biết là tách rời khỏi cái được biết. Và vì phân tách đó mà có phiền não, lo âu liên tục; cái gì đó liên tục thiếu. Chỉ người không biết mới có thể trở thành một với sự sống. Cho nên việc không biết là thống nhất, còn tri thức thì phân chia.

Trong trạng thái không biết, bạn bắt đầu tan chảy cùng cây và núi và sao. Bạn không biết bạn kết thúc ở đâu và chúng bắt đầu ở đâu, bạn không biết bất kì cái gì. Bạn lại là đứa trẻ nhặt vỏ sò trên bãi biển. Lại là đứa trẻ đi lấy hoa, hoa dại. Lại là đứa trẻ, mắt bạn đầy sự ngạc hiên. Qua ngạc nhiên đó, bạn bắt đầu cảm thấy sự tồn tại là gì - không biết nhưng cảm. Bạn bắt đầu yêu cái đang đó - không biết nhưng yêu. Và qua việc cảm và yêu, lần đầu tiên bạn bắt đầu việc sống. Ai quan tâm, ai bận tâm, về tri thức?

Bạn hỏi, 'Khoảnh khắc đó có bao giờ tới khi người ta biết tại sao mọi sự là theo cách chúng là vậy, và không theo bất kì cách khác không?'

Không, mọi sự là cách chúng là vậy, không có cách khác. Đây là cách duy nhất. Và không có tại sao cho nó, bằng không bạn có thể đã đi tới biết. Không có nguyên nhân cho nó, bằng không bạn chắc đã giải mã được nó. Không có lí do cho sự tồn tại. Điều đó hoàn toàn ngớ ngẩn, điều đó phải không tồn tại, không có lí do cho nó. Tại sao phải có cây và sao và đàn ông và đàn bà - tại sao? Không có lí do tại sao phải có yêu, tại sao phải có tâm thức, tại sao chút nào?

Cái 'tại sao' bắt đầu tuột đi khỏi bạn. Bạn càng trở nên im lặng, bạn càng đạt tới trạng thái không biết, cái 'tại sao' bắt đầu tuột đi. Một ngày nào đó, đột nhiên bạn không còn tìm nguyên nhân và lí do và tại sao. Bạn đơn giản bắt đầu nhảy múa. Bạn không thể trả lời tại sao bạn múa, không có câu trả lời cho nó. Và mọi câu trả lời đã được cho đều là giả.

Tại sao bạn yêu? Tại sao âm nhạc làm bạn xúc động? Tại sao, khi nhìn hoa buổi sáng, bạn đột nhiên bị hút bởi nó như nam châm? Tại sao trong đêm bạn bị hấp dẫn thế tới trăng? Tại sao? Đứa bé cười khúc khích, và bạn dừng lại một khoảnh khắc để xem đứa bé này và bạn cảm thấy hạnh phúc. Tại sao có hạnh phúc? Tại sao có mở hội? Tại sao có sự sống? Tại sao sự tồn tại này tồn tại? Không có lí do. Và nếu bạn tìm bất kì lí do nào, câu hỏi sẽ lại liên quan để hỏi - tại sao?

Nếu bạn nói Thượng đế đã tạo ra thế giới, thế thì câu hỏi tới liền, tại sao Ngài đã tạo ra thế giới? Nó chẳng giải quyết được bất kì cái gì, nó đơn giản đẩy câu hỏi sâu hơn chút ít - tại sao Thượng đế đã tạo ra thế giới?

Mới hôm nọ tôi đã đọc một cuốn sách của nhà thượng đế học và ông ấy nói, 'Thượng đế đã làm gì khi Ngài đã không tạo ra thế giới?' Bây giờ một câu hỏi đã không được giải quyết bởi câu trả lời, và câu hỏi rất kì lạ nảy sinh: Thượng đế đã làm gì? - vì Ngài phải tồn tại cho vĩnh hằng trước khi Ngài tạo ra thế giới. Và người Ki tô giáo tin rằng Ngài đã tạo ra thế giới chỉ vài nghìn năm trước - bốn nghìn linh bốn năm trước Jesus Christ. Cho nên Ngài đã làm gì trước điều đó? Ngài ắt đã cảm thấy hoàn toàn chán. Ngài ắt đã phát điên hay có thể đã tự tử. Ngài đã làm gì? Hay ngài chỉ ngủ, ngủ mơ. Và Ngài đã làm gì kể từ đó? Từ khi Ngài tạo ra thế giới, Ngài đã biến mất ở đâu? Và Ngài sẽ làm gì, Ngài đã phá huỷ thế giới này? Lần nữa Ngài sẽ chán với bản thân Ngài. Ngài ắt hẳn thực sự cô độc.

Bây giờ những câu hỏi không cần thiết này, chỉ vì bạn đã trả lời một câu hỏi. Mm? Bạn đã cảm thấy không thoải mái với thế giới, cho nên bạn đã nói Thượng đế đã tạo ra thế giới. Bạn muốn sự thuận tiện nào đó, thoải mái nào đó - rằng nó không chỉ là ngẫu nhiên, rằng có Thượng đế-cha người trông nom nó, rằng bạn không một mình. Bạn muốn một loại an ninh nào đó. Và bây giờ một câu hỏi đã không được trả lời, và cả nghìn lẻ một câu hỏi đã nảy sinh ra từ nó. Tại sao Ngài đã tạo ra ngay chỗ đầu tiên? Ngài có cần nó không? Nếu Ngài cần nó, thế thì Ngài cũng cần như con người - thế thì Ngài không hoàn hảo, cái gì đó bị thiếu.

Ngài có tham không? Ngài có là người bành trướng không? Tại sao? Và tại sao có thế giới này? Với nhiều khổ thế và nhiều đau khổ và nhiều ốm và bệnh và chết thế - tại sao có thế giới này? Nếu Ngài đã tạo ra nó Ngài có thể đã tạo ra thế giới tốt hơn. Ngài dường như không phải là đấng sáng tạo lớn.

Tôi đã nghe: Một người đi tới thợ may, thợ may nổi tiếng, và anh ta nói rằng bộ com lê của mình phải có sẵn sớm nhất có thể được, anh ta sắp đi chuyến du lịch thế giới. Và thợ may nói, 'Nhìn đây, sẽ mất ít nhất sáu tuần - không trước điều đó, tôi quá bận. Và tôi là người cầu toàn, khi tôi làm một việc tôi làm nó một cách hoàn hảo. Ông sẽ phải đợi ít nhất sáu tuần, trước điều đó là không thể được.'

Người này nói, 'Sáu tuần à? Ông không nhớ Thượng đế đã tạo ra toàn thể thế giới trong sáu ngày sao?' Và ông thợ may nói, 'Tôi biết chứ. Và nhìn vào thế giới mà xem, Ngài đã làm lộn xộn nó thế nào. Đó là điều xảy ra nếu ông làm mọi thứ trong sáu ngày. Tôi không thể làm điều đó được, nó sẽ mất sáu tuần.'

Tại sao Thượng đế đã tạo ra thế giới khốn khổ xấu xí này? Tại sao Ngài đã tạo ra địa ngục này? Dường như chẳng phải là đấng sáng tạo lớn chút nào, dường như là một nghệ sĩ rất kém. Và có cả nghìn lẻ một lỗi trong nó.

Bạn không giải quyết bằng việc trả lời tại sao. Phật là đúng hơn, ông ấy nói rằng không ai đã bao giờ tạo ra nó. Theo cách đó, ông ấy vứt bỏ câu hỏi của bạn. Ông ấy nói, nó bao giờ cũng có đó và bao giờ cũng sẽ có đó - chẳng vì lí do chút nào, không nguyên nhân chút nào. Nó tồn tại mà không nguyên nhân. Điều đó là khó cho tâm trí hợp lí, vì chúng ta bao giờ cũng tìm nguyên nhân. Một khi nguyên nhân được cho, chúng ta cảm thấy thoải mái. Đó là khao khát về lí do; một khi người ta biết việc giải thích và nguyên nhân và lí do, chúng ta cảm thấy thoải mái rằng chúng ta biết. Nhưng bạn biết cái gì?

Mọi thượng đế học suốt nhiều thời đại đã không cung cấp nỗi một câu trả lời. Toàn thể triết học năm nghìn năm đã chứng tỏ tuyệt đối vô tích sự.

Nếu bạn hiểu tôi, thế thì tôi muốn nói rằng không bao giờ đi tới một khoảnh khắc của tri thức mà bạn đã biết tại sao thế giới là cách nó là vậy và tại sao nó không theo bất kì cách nào khác. Bạn càng đi sâu hơn vào trong con người bạn, càng ít câu hỏi nảy sinh. Một ngày nào đó mọi câu hỏi biến mất. Tôi không nói rằng bạn nhận được bất kì câu trả lời nào, mà chỉ câu hỏi biến mất. Người mà chúng ta gọi là chứng ngộ, không phải là người biết câu hỏi, nhưng là người có các câu hỏi đã biến mất. Người đó không còn bất kì câu hỏi nào. Trong trạng thái đó của việc không có câu hỏi, có im lặng lớn, im lặng hoàn toàn, im lặng tuyệt đối. Và có việc không biết tuyệt đẹp.

Việc không biết đó tới, việc không biết đó là chứng ngộ. Phật đã không biết một thứ gì. Mọi điều ông ấy đã đi tới là, những câu hỏi của ông ấy đã biến mất. Bây giờ không còn thêm bất kì câu hỏi nào tranh nói trong tâm trí ông ấy; mọi tiếng ồn đó đã mất đi. Ông ấy được bỏ lại một mình trong im lặng. Ông ấy không còn là người biết, ông ấy không có tuyên bố nào rằng ông ấy biết cái này hay cái nọ. Ông ấy chỉ biết hư không. Đó là điều Phật gọi là 'niết bàn' - biết hư không, hay biết duy nhất hư không.

Ở trong trạng thái không biết là samadhi.

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' - Osho


 

0 Comments