Tại sao bạn muốn tự tử - Không có cuộc sống nào khác hơn cuộc sống bình thường này

Sách Nói Thiền Osho

Tại sao bạn muốn tự tử - Không có cuộc sống nào khác hơn cuộc sống bình thường này



Powered by RedCircle


Tôi muốn tự tử.

Thế thì đầu tiên hãy nhận tính chất sannyas đi. Và bạn có thể không cần tự tử, vì tính chất sannyas là tự tử lớn nhất có thể có.

Và tại sao người ta phải muốn tự tử? Chết đang tới theo cách riêng của nó - tại sao bạn vội vàng thế? Chết sẽ tới, nó bao giờ cũng tới. Cho dù bạn không muốn nó tới, nó vẫn tới. Bạn không cần đi gặp nó, nó tới mà không được mời.

Nhưng bạn ắt đã bỏ lỡ cuộc sống của bạn tệ lắm. Chính là từ giận, từ thất vọng, mà bạn muốn tự tử. Tôi sẽ dạy cho bạn tự tử thực: hãy trở thành sannyasin. Và tự tử bình thường sẽ không giúp ích gì mấy đâu, bạn sẽ được sinh ra ngay lập tức trong bụng mẹ khác nào đó, ở đâu đó. Đôi ngu xuẩn nào đó sẽ làm tình ở đâu đó, hãy nhớ lấy... và bạn sẽ bị mắc bẫy lần nữa. Bạn không thể thoát dễ dàng thế - có những kẻ ngu và kẻ ngu. Trước khi bạn thoát khỏi thân thể này, bạn sẽ bị mắc vào trong lưới khác. Và lần nữa ,bạn sẽ phải đi tới trường phổ thông và trường cao đẳng và đại học - hãy nghĩ về điều đó đi! Hãy nghĩ về mọi kinh nghiệm khổ sở đó đi - cái sẽ ngăn cản bạn khỏi tự tử.

Bạn biết đấy, người Ấn Độ không tự tử dễ dàng thế, vì họ biết rằng họ sẽ được sinh ra lần nữa. Ở phương Tây, nhiều tự tử và ý tưởng tự tự tồn tại; nhiều người tự tử. Và các nhà phân tâm nói rằng rất rất hiếm người không nghĩ tới tự tử. Thực ra một người đã nghiên cứu và thu thập dữ liệu, và người đó nói rằng mọi người, ngay cả riêng một người, có ý nghĩ ít nhất bốn lần trong đời về tự tử. Nhưng người đó phải nghĩ về phương Tây. Ở phương Đông, vì ý tưởng về đầu thai, không ai muốn tự tử - vấn đề là gì? Bạn thoát từ cửa này và từ cửa khác bạn lại vào. Bạn không thể đi dễ dàng thế.

Tôi sẽ dạy bạn tự tử thực, bạn có thể đi mãi mãi. Đó là điều được ngụ ý trở thành Phật - đi mãi mãi. Khi ai đó quen tự tử này trong samadhi, Phật đã có cái tên đặc biệt cho người đó, ông ấy gọi người đó là anagami - bất hoàn - người không quay lại. Người đã đi tới bờ xa nhất và sẽ không quay lại. Tôi có thể làm bạn thành angami (bất hoàn), người không quay lại. Thế thì không bụng mẹ nào có thể là cái bẫy cho bạn lần nữa.

Tại sao bạn muốn tự tử? Có thể sự sống không đi theo cách bạn muốn nó đi? Nhưng bạn là ai mà áp đặt cách thức của bạn lên sự sống, ý định của bạn lên sự sống? Có thể ham muốn của bạn không được hoàn thành? Nhưng thế thì hãy bỏ ham muốn đi! Tại sao lại bỏ bản thân bạn? Có thể mong đợi của bạn không được hoàn thành, và bạn cảm thấy thất vọng? Trong thất vọng người ta muốn phá huỷ. Và chỉ có hai khả năng - hoặc giết ai đó hoặc giết bản thân bạn. Giết ai đó khác là nguy hiểm hơn, cho nên mọi người bắt đầu nghĩ về giết bản thân họ. Nhưng nó là giết người.

Tại sao không thay đổi cuộc sống của bạn thay vì phá huỷ nó? Và xin đừng phạm việc đó ở đây, bằng không bạn sẽ tạo ra vấn đề cho tôi.

Tôi đã nghe:

Một cảnh sát thấy một người đang đứng trên lan can cầu Blackfriars một buổi tối, hiển nhiên định nhảy cầu. Chạy xô về anh ta, viên cảnh sát cố nói cho anh ta ra khỏi việc đó. 'Nếu anh nhảy, thưa anh,' cảnh sát nói, 'chính nghĩa vụ của tôi là nhảy theo anh để cố cứu anh. Thế thì tôi sẽ bị ướt, bị viêm phổi, và chết sớm. Cho nên tại sao anh không đi về nhà một cách im lặng và cho đầu anh vào lò ga?'

Xin đừng tạo ra bất kì phiền hà nào ở đây. Và đừng nói về nó, vì có nhiều người thích ý tưởng này - bạn có thể cải đạo vài người.

Tôi đã nghe:

Một người bước qua cầu Waterloo muộn trong đêm thì anh ta để ý thấy một người khác đang đứng ở lan can cầu định gieo mình xuống. Anh ta chạy xô tới người định tự tử và la lên, 'Đợi một phút đã! Đừng nhảy! Đi và uống chút và nói chuyện về mọi sự đã.'

Hai người này đi tới một quán rượu gần đó và để một giờ tán chuyện về tình hình đất nước, lạm phát, thuế, và tương lai của văn minh phương Tây. Thế rồi họ kết thúc uống rượu, bước trở lại cầu Waterloo, và cả hai cùng nhảy.

Cho nên đừng lan toả ý tưởng này ở đây. Nếu bạn muốn tự tử cứ tới buổi trao đổi tâm tình buổi tối và tôi sẽ giúp.

Tôi yêu cuộc sống bình thường. Nó giống như ban ngày mà tôi cảm thấy mỗi lúc thức tỉnh hơn. Nhưng tôi thường có cảm giác rằng có một vũ trụ các điều huyền bí thuộc về bóng tối và không sẵn có cho tôi. Các giáo huấn bí truyền, các biểu tượng, 'tri thức cao hơn', dường như trỏ tới những điều huyền bí này, nhưng tôi không bao giờ bị quan tâm vào các sách này. Tôi thà du hành vào trong đêm. Thầy có thể nói về điều này được không?

Câu hỏi này là từ Anand Rajen.

Rajen, không có cuộc sống nào khác hơn cuộc sống bình thường này. Vì mọi người không có khả năng sống cuộc sống bình thường này, họ bịa ra những thứ bí truyền. Đây là những người không có năng lực sống - họ làm sao lãng tâm trí và con người họ. Mọi giáo huấn bí truyền và mọi giáo huấn giấu kín và mọi cái gọi là điều huyền bí chỉ là vật thờ cúng.

Điều huyền bí là ở đây. Điều huyền bí là trong cây và trong đá và trong chim. Điều huyền bí là trong mọi người - trong bạn, trong tôi. Điều huyền bí là trong việc quan hệ, điều huyền bí là trong hát, điều huyển bí là trong múa, điều huyền bí là trong yêu, điều huyền bí là trong lời cầu nguyện. Tránh mọi sách báo vô nghĩa liên tục nhân danh bí truyền.

Nó là bệnh hoạn. Đây là những người không có năng lực nếm trải cuộc sống này. Họ phải tìm ra những cái cớ nào đó, những chứng cớ ngoại phạm, để né tránh cuộc sống này. Họ không thể tận hưởng, họ không thể đam mê trong nó. Họ không có đam mê, họ không có sự mãnh liệt của sống, họ không biết cách sống. Họ đã quên tất cả - làm sao là tự nhiên và tự phát. Bây giờ họ phải tìm ra cách nào đó để giả vờ rằng cuộc sống này là không đáng sống, nho còn chua - có nho khác, nho giấu kín, mà chỉ họ biết và nhóm người bên trong của họ biết.

Thượng đế học và nhân linh học và hội tam điểm - và đủ loại vô nghĩa tiếp diễn. Hãy tránh xa nó ra, nó chống lại sự sống. Đây là sự sống duy nhất có đó, điệu vũ duy nhất có đó. Người chứng ngộ thực đã biết cái phi thường của sự sống này.

Một người hỏi một Thiền sư: 'Vì thầy đã trở nên chứng ngộ, thay đổi gì xảy ra trong cuộc sống của thầy?' Thầy nói: 'Trước khi ta trở nên chứng ngộ, ta thường chẻ củi và mang nước từ giếng về.' Và người này hỏi: 'Bây giờ thầy đã trở nên chứng ngộ thầy làm gì? Thay đổi gì đã xảy ra?' Ông ấy nói: 'Ta chẻ củi và mang nước từ giếng về.' Nhưng người này đâm phân vân. 'Thế thì,' anh ta nói, 'khác biệt là gì? Nó là cùng điều.'

Và thầy cười. Thầy nói, 'Nó không là cùng điều đâu. Trước đây, ta thường chẻ củi và nghĩ cả nghìn lẻ một ý nghĩ. Giờ ta đơn giản chẻ củi. Chỉ chẻ củi và không làm gì thật hay thế. Trước đây, ta thường có cả nghìn lẻ một ham muốn khi kéo nước từ giếng lên. Giờ ta đơn giản kéo nước. Và nói cho ông sự thật, không có ai bên trong ta đang kéo nước. Và khi ta chẻ củi điều đó là tuyệt vời, vì không có người nào trong ta đang chẻ củi. Ta đã biến mất! Củi được chẻ và nước được mang về, và điều đó là cực kì đẹp.'

Cuộc sống bình thường trở thành phi thường nếu bạn sống nó một cách toàn bộ, đầy đủ. Hãy tránh thuyết thần bí ra. Chúng là những thứ nguy hiểm, bạn có thể trở nên bị móc vào chúng. Và thế thì bạn sẽ chỉ ở trong hành trình tâm trí, tưởng tượng. Nếu bạn yêu thích tưởng tượng, điều đó là được, nếu bạn yêu thích mơ màng hoang tưởng, điều đó là được. Bạn có thể tạo ra bình diện riêng của bạn và những du hành tinh tú riêng của bạn và những thể tinh tế và bất kì cái gì bạn muốn.

Một thanh nữ mơ rằng hoàng tử quyến rũ đã trên con ngựa. Con ngựa đẹp và hoàng tử đẹp - và cô ấy đã từng chờ đợi hoàng tử quyến rũ này mãi, và anh ta đã tới. Khi bạn chờ đợi quá nhiều, hãy cảnh giác - nó xảy ra đấy. Và hoàng tử đưa cô gái này lên ngựa và ngựa bắt đầu phi nước đại tới đích đến không biết nào đó. Và cô gái xúc động - ai mà không xúc động? Và cô ấy hỏi hoàng tử, 'Anh đưa em đi đâu vậy?' Và hoàng tử nói, 'Đây là mơ của em. Cho nên em hãy nói cho anh biết, em muốn được đưa tới đâu. Đây là mơ của em.'

Trong những chuyến du hành bí truyền này, bất kì chỗ nào bạn đi, đều là mơ của bạn. Thầy sẽ xuất hiện - Kuthumi và KH - và những bản viết tay tự động sẽ xuất hiện, và thông điệp sẽ được nhận từ cõi bên kia. Và chúng toàn là điều vô nghĩa cực kì. hãy ăn sáng và ngủ một giấc ngon đi.

Tại sao mọi người như Phật hay Christ chỉ xuất hiện và những thời nào đó?

Vì họ sợ bạn. Họ nghĩ nhiều trước khi họ thu lấy đủ dũng cảm để quay lại thế gian này để bị bạn đóng đinh lần nữa, để bị bạn ném đá lần nữa.

Và đôi khi, cho dù họ tới, họ sống ở đây một cách ẩn danh. Để cho bạn không thể ném đá và bạn không thể đóng đinh họ. Và thế rồi, mọi thứ xảy ra vào thời gian riêng của nó. Khi xuân tới cây sẽ nở hoa, và khi thời gian đúng tới, quả sẽ chín. Mọi khoảnh khắc mọi sự đang xảy ra, nhưng không bao giờ cái gì xảy ra mà khoảnh khắc đã không tới. Mọi thứ có thời gian riêng của nó, và điều đó là tốt.

Trên hành tinh Volcanus, khí hơi từ nhiều núi lửa vốn cung cấp việc chiếu sáng hạt nhận đã cạn. Đó đã là cuộc đua với thời gian để tìm cách thắp sáng khác cho hành tinh này.

Đột nhiên họ nhảy vào bóng tối toàn bộ.

Mọi người của Volcanus bị khiếp hãi. Vừa lúc đó họ nghe thấy một tiếng động bùn than trượt, và các tia sáng xuất hiện ở đỉnh mọi núi lửa. Ánh sáng ngày càng sáng hơn, chiếu sáng toàn thể hành tinh.

'Chúng ta được cứu rồi,' mọi người kêu lên. 'Sâu phát quang từ bên trong các núi lửa cho chúng ta ánh sáng chúng ta cần.'

Sâu phát quang lại gần hơn.

'Nhưng tại sao các bạn đã không hiện ra trước đây?' mọi người hỏi.

'Chúng tôi đã không được cần tới,' kẻ lãnh đạo sâu phát quang nói. 'Nhưng khi hành tinh này bị chìm vào bóng tối toàn bộ, chúng tôi đã quyết định rằng thời gian là đúng. Vì... khi bạn có ánh sáng, bạn có ánh sáng.'

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' - Osho

 

0 Comments