Tôi cảm thấy bị nhồi nhét với tính keo kiệt của tôi - và dầu vậy tôi vẫn tích trữ. Sao vậy?


Powered by RedCircle


Tôi cảm thấy bị nhồi nhét với tính keo kiệt của tôi - và dầu vậy tôi vẫn tích trữ. Sao vậy?

Câu hỏi này là từ Amida.

Bạn ắt cảm thấy trống rỗng. Và bạn chưa có đủ dũng cảm để chấp nhận trống rỗng đó. Do đó người ta liên tục nhồi vào theo nhiều cách. Mọi người nhồi vào thức ăn, mọi người nhồi vào tri thức, và mọi người nhồi nhiều thứ: tiền, quyền... Sâu bên trong, mọi người là trống rỗng. Và trống rỗng đó là thiêng liêng, trống rỗng đó là Thượng đế. Phật gọi nó là sunyata - hư không. Và sớm hay muộn, người ta phải đi tới các thuật ngữ với trống rỗng bên trong đó.

Chỉ có hai kiểu người, người thế gian và người thế giới khác. Người thế gian là người liên tục nhồi nhét vào cái trống rỗng. Và người thế giới khác là người đi tới thấy ra vấn đề rằng không có cách nào để nhồi vào nó. Nó vẫn còn trống rỗng. Vậy tại sao không đối diện nó? Tại sao không là nó? Tại sao không chấp nhận nó? Trong chính việc chấp nhận đó, có cách mạng. Biến đổi triệt để.

Và đó là toàn thể nghệ thuật của thiền. Nhưng mọi người sợ - trống rỗng có vẻ như chết. Cho nên tôi nên gợi ý cái gì cho Amida, tôi sẽ gợi ý: Nhồi thêm chút ít. Tích trữ thêm chút ít. Liên tục nhồi vào. Để cho bạn có thể thấy cái ngu xuẩn của nó. Dường như bạn chưa có khả năng thấy rằng trống rỗng là vĩnh hằng và không thể bị nhồi nhét bởi bất kì cái gì. Liên tục trong ác mộng này thêm chút nữa, làm cho nó ác mộng hơn nữa. Mọi người chỉ thay đổi từ cực đoan.

Dường như Amida đã từng làm điều này một cách vừa phải. Chỉ hờ hững. Cú nhảy chỉ tới từ điểm một trăm độ. Tiếp tục nhồi vào nhiều nhất bạn có thể nhồi đi. Đưa toàn thể năng lượng của bạn vào trong việc nhồi. Trong chính việc nhồi đó, một khoảnh khắc tới, khi bạn thấy rõ ràng rằng trống rỗng là vĩnh hằng, rằng trống rỗng là chính bản tính của bạn, rằng không có cách nào để nhồi vào nó. Bạn có thể quên nó trong một khoảnh khắc bởi việc nhồi, nhưng nó vẫn còn đó và tự khẳng định nó lặp đi lặp lại.

Thấy ra điều đó, việc nhồi dừng lại - không phải là bạn dừng nó. Thấy ra điều đó, việc nhồi dừng lại. Và đột nhiên phúc lành của trống rỗng lan toả khắp bạn. Trống rỗng là thiêng liêng. Trống rỗng là đã về nhà. Nhưng hãy làm thêm chút nữa đi.

Tôi đã nghe một câu chuyện hay:

Một người tới gặp giáo sĩ của mình để hỏi xin lời khuyên của ông ta. Người này nói 'Ôi giáo sĩ, đời tôi sao khổ thế. Tôi có ngôi nhà nhỏ, chỉ một phòng, nó bị chen chúc quá nhiều. Có vợ tôi và bản thân tôi, mười hai đứa con, bố mẹ già của cô ấy và của tôi, ông cậu điếc và bà chị què. Tôi không thể trả tiền cho ngôi nhà lớn hơn - phải làm gì?'

Giáo sĩ nghĩ một chốc và nói 'Ông có con vật nào không?'

'Có' người này nói. 'Có năm con dê, ba con bò, mười con gà, hai con mèo, hai con ngựa và một con chó.'

Giáo sĩ nói: 'Đem tất cả chúng vào trong nhà của ông và để chúng sống ở đó trong một tuần.'

Người này rất phân vân, nhưng vì anh ta rất kính trọng giáo sĩ, anh ta đi và làm như được bảo. Cuộc sống trở thành ác mộng. Anh ta phải ngủ khi đứng, nó chật thế. Và rồi không thể thở được, nó còn bốc mùi hôi thối. Anh ta chạy tới giáo sĩ sau một tuần, hoàn toàn phát rồ. và giáo sĩ nói 'Ta thấy ông đã làm điều ta bảo ông. Rất tốt. Giờ về nhà và đem mọi con vật ra. Ông sẽ ngạc nhiên khi thấy bây giờ có biết bao nhiêu là chỗ trống!'

Amida, hãy làm điều đó đi.

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' - Osho

..............................

0 Comments