Con người ở trong sự bất mãn sâu sắc, và liên tục phóng chiếu thiên đường ở đâu đó khác

Thiền Osho Podcast

Con người ở trong sự bất mãn sâu sắc, và liên tục phóng chiếu thiên đường ở đâu đó khác


Powered by RedCircle


Tâm thức chứng ngộ có ít đậm đà hơn tâm thức bình thường không?

Tâm thức là một. Bạn không thể phân chia nó thành hai. Tâm thức là không phân chia được. Bạn không thể nói 'tâm thức bình thường' và 'tâm thức chứng ngộ' - tâm thức là ngụ ý chứng ngộ.

Người bình thường không có ý thức, người đó là vô ý thức. Người đó tin người đó có ý thức - chính niềm tin của người đó ngăn cản người đó trở nên có ý thức. Nếu người ốm tin người đó mạnh khoẻ, thế thì không có cách chữa cho người đó, không thuốc thang, không phương thuốc. Nếu một người không biết gì về yêu, nghĩ người đó là người yêu, người đó sẽ không bao giờ biết bất kì cái gì về yêu. Người bình thường sống trong vô ý thức vì người đó tin người đó đã có ý thức. Người đó đã tự lừa bản thân mình, người đó đã tự dối bản thân người đó.

Tâm thức bao giờ cũng chứng ngộ. Có ý thức ngụ ý là Phật. Và khả năng này tồn tại trong mọi người. Vậy mà mọi người liên tục sống theo cách vô ý thức vì họ tin họ đã có ý thức, cho nên chẳng có gì được làm, chẳng có gì được biến đổi. Họ liên tục nghĩ đây là mọi điều họ có. Điều này thậm chí không là sự bắt đầu; cuộc hành trình đã không bắt đầu. Bạn đang ngủ say. Nhưng bạn có thể có cuộc hành trình mơ - bạn có thể đi vào trong mơ tới góc xa nhất của thế gian, và bạn có thể liên tục tin rằng bạn là du khách. Và mọi lúc bạn đang ngủ ở đây bây giờ.

Ở đây bây giờ bạn đang ngủ. Đó là điều vô ý thức là gì. Bạn có thể có ý thức về quá khứ - nhưng quá khứ không còn nữa, cho nên ý thức là vắng mặt. Bạn có thể có ý thức về tương lai, và tương lại còn chưa có. Ý thức đó là rởm. Ý thức duy nhất là của ở đây bây giờ, của khoảnh khắc này. Nếu bạn hoàn toàn ở đây ngay khoảnh khắc này, toàn bộ ở đây khoảnh khắc này, thế thì bạn là có ý thức. Và trong chính sự mãnh liệt đó bạn trở thành ngọn lửa ánh sáng. Ngọn lửa không khói. Đó là điều chứng ngộ là gì.

Cho nên xin đừng phân chia tâm thức làm đôi; nó không thể bị phân chia. Tâm thức có một trạng thái thôi - của nhận biết. Tâm thức không biết tới quá khứ, không biết tới tương lai, không có thời gian khác, không có thế giới khác.

Một nhà thơ lớn, Paul Eluard, đã nói: 'Có thế giới khác. Nhưng thế giới khác đó bị ẩn kín trong thế giới này.' Điều đó là đúng, điều đó là chính xác, điều đó là hoàn cảnh. Thượng đế hiện hữu, nhưng không ở đâu đó khác - bị ẩn kín trong khoảnh khắc này.

Jesus nói với đệ tử của ông ấy: 'Nhìn những đoá hoa loa kèn trên cánh đồng. Chúng không làm việc vất vả, chúng không nghĩ tới ngày mai.' Quán tưởng hoa loa kèn trên cánh đồng, và Jesus nói với đệ tử của ông ấy, chỉ dẫn về những hoa loa kèn đó. Và ông ấy nói, 'Ngay cả Solomon trong mọi vinh quang của ông ấy đã không được trang điểm như vinh quang của những hoa này.' Cái đẹp của hoa loa kèn khiêm tốn này là gì? Và giầu có của hoa loa kèn khiêm tốn là gì? Nó là hoàn toàn ở đây bây giờ - nó không biết tới thời gian khác và không gian khác. Nó không biết thế giới khác. Sự mãnh liệt của nó, tính toàn bộ của nó, tính toàn thể của nó, làm cho nó đẹp hơn Solomon trong mọi vinh quang của ông ấy.

Vâng, ngay cả các hoàng đế vĩ đại nhất cũng là nghèo nàn trước hoa loa kèn. Hoa loa kèn tồn tại trong khoảnh khắc này. Khoảnh khắc bạn tồn tại trong khoảnh khắc này, bạn là có ý thức. Ý thức là của hiện tại; ý thức là một loại hiện diện. Bằng không bạn sống như robot, cái máy. Bị ám ảnh bởi thói quen của bạn, bạn liên tục lặp đi lặp lại chúng mãi. Và vì chúng là máy móc, chúng không bao giờ thoả mãn bạn. Cho nên bánh xe liên tục chuyển. Không được thoả mãn, bạn ham muốn tương lai tốt hơn. Không được thoả mãn với quá khứ, bạn phóng chiếu tương lai. Nhưng tương lai được phóng chiếu ra từ quá khứ - nó nhất định giống điều đó. Có thể chút ít khác đi ở đây đó, nhưng không khác mấy. Một thứ được sửa đổi, được trang hoàng thêm chút ít, được hoàn thiện, nhưng mọi lúc trong bản chất nó vẫn là cái cũ. Lần nữa bạn sẽ không được thoả mãn, và bạn lại sẽ phóng chiếu.

Con người ở trong sự bất mãn sâu sắc, và liên tục phóng chiếu thiên đường ở đâu đó khác. Thiên đường đó không bao giờ tới; nó không thể tới được. Thiên đường đã tới rồi, nó đã ở đây rồi. Con người không bao giờ rời khỏi Vườn Eden. Điều thực sự đã xảy ra khi Adam ăn quả của Cây Tri thức: anh ta đã rơi vào ngủ. Và anh ta bắt đầu mơ rằng anh ta đã bị đuổi ra, rằng anh ta đã bị tống ra khỏi Vườn Eden, rằng Thượng đế giận dữ, rằng anh ta đã phản bội. Anh ta bắt đầu cảm thấy mặc cảm, anh ta bắt đầu cảm thấy là tội nhân. Và anh ta đã tạo ra ác mộng riêng của mình.

Bằng không, thực ra, Adam đã không bao giờ rời khỏi Vườn Eden lấy một khoảnh khắc. Vì anh ta có thể đi đâu được? Cái toàn thể này là Vườn Eden, thiên đường là khắp chốn này rồi. Nó là thế giới của Thượng đế - Thượng đế có thể đuổi Adam đi đâu được? Chỗ nào? Không có thế giới khác, việc đuổi ra là không thể được. Đây là sự tồn tại duy nhất có đó.

Cho nên hiểu biết của tôi về chuyện ngụ ngôn Kinh Thánh là ở chỗ: Adam đã rơi vào giấc ngủ, anh ta đã trở thành vô ý thức. Tri thức chứng tỏ là một loại chất độc. Nó là vậy - tri thức bao giờ cũng làm cho mọi người thành vô ý thức. Vì tri thức trở thành nội dung trong tâm thức của họ, và nội dung bao quanh tâm thức của họ như bụi bao quanh gương. Và càng nhiều tri thức, càng nhiều bụi. Và một ngày nào đó gương hoàn toàn bị mất - có hết tầng bụi nọ tới tầng bụi kia và rất khó tìm thấy gương.

Và bạn là Adam đó và Eve đó. Đấy không phải là cái gì đó đã xảy ra trong quá khứ; nó không phải là lịch sử, nó đang xảy ra. Nó bao giờ cũng đang xảy ra và nó sẽ bao giờ cũng xảy ra. Thu thập tri thức, ăn từ Cây Tri thức, và bạn trở nên vô ý thức.

Thế thì cách trở nên có ý thức là gì? Bỏ nội dung, bỏ ý nghĩ, bỏ tri thức. Hãy dỡ bỏ gánh nặng cho bản thân bạn. Hãy để tâm trí bạn trở thành trống rỗng, hãy để tâm trí bạn trở thành vô trí. Và đột nhiên bạn sẽ ngạc nhiên rằng bạn chưa bao giờ đi bất kì chỗ nào khác, bạn đã ở trong thiên đường rồi.

Đó là điều đã xảy ra cho Phật Gautam. Ngày ông ấy trở nên chứng ngộ, bạn có biết lời đầu tiên ông ấy thốt ra là gì không? Ông ấy đã nói: 'Kì diệu! Kì diệu! Mình bao giờ cũng là cái này rồi. Kì diệu! Kì diệu! Toàn thể sự tồn tại đã trở nên chứng ngộ cùng mình.' Hai điều ông ấy đã nói: 'Mình ngạc nhiên! Mình đã từng tìm và kiếm cái gì nhỉ? Và mình bao giờ cũng là cái đó rồi!' Và điều thứ hai, ông ấy đã ngạc nhiên rằng 'Mọi người đang tìm kiếm cùng cái mình đã tìm kiếm, và mọi người thực sự đã chứng ngộ.'

Mọi sinh linh đều là chư phật từ chính lúc bắt đầu. Bạn đã là Phật lúc bắt đầu, bạn là Phật ở giữa, bạn sẽ là Phật ở cuối. Phật tính là bản chất. Nó không phải là cái gì đó ngẫu nhiên xảy ra rồi biến mất, khi thì xảy ra, khi thì không xảy ra. Nó là bản tính bên trong của bạn. Nó là bạn.

Bạn hỏi tôi: Tâm thức chứng ngộ có ít đậm đà hơn tâm thức bình thường không?

Điều thứ nhất: Không có tâm thức bình thường. Bình thường là vô ý thức. Chỉ có một tâm thức và cái đó là tâm thức chứng ngộ. Nhưng nói 'tâm thức chứng ngộ' là lặp lại, vì cả hai từ này ngụ ý cùng một điều - 'chứng ngộ' và 'tâm thức'. Cho nên không có nhu cầu dùng hai từ, đơn giản 'tâm thức' là đủ.

Và chắc chắn nó là đậm đà hơn, vì nó là đa chiều. Vô ý thức là một chiều, vô ý thức là rất hẹp. Tâm thức là mở, tâm thức là rộng. Tâm thức là như bầu trời, nó không biết tới biên giới. Một cách tự nhiên, nó là đậm đà hơn - tuyệt đối đậm đà. Chỉ Phật tận hưởng thế giới. Không phải bạn, bạn chỉ mơ về việc tận hưởng của bạn. Tận hưởng của bạn nhiều nhất là một loại giải trí.

Bạn cố quên đi khổ của bạn trong giải trí, và bạn gọi nó là tận hưởng. Chỉ Phật biết tận hưởng là gì. Nó không phải là giải trí. Một khi bạn nhận biết, bạn thấy rằng bạn là phúc lạc. Phúc lạc tới như cái bóng của nhận biết. Một khi bạn biết bạn là ai, bạn có mọi điều bạn có thể mơ, điều bạn đã từng mơ tới. Và nhiều hơn. Nhiều vô hạn.

Chỉ những người đã trở nên thức tỉnh mới biết tới mầu xanh của cây và đỏ và vàng. Và chỉ những người đã trở nên thức tỉnh, họ biết cái đẹp của đại dương và cát và mặt trời. Chỉ những người đã trở nên thức tỉnh, họ mới biết niềm vui mênh mông của yêu, của việc có quan hệ, của trao đổi, của chia sẻ. Chỉ những người đã trở nên thức tỉnh mới biết sự tồn tại này là phúc lành. Họ biết. Những người khác chỉ tìm, kiếm, dò dẫm trong bóng tối của con người họ.

Nhưng câu hỏi này là có liên quan, bởi lí do nào đó. Suốt nhiều thời đại, nhiều tôn giáo đã tồn tại trên trái đất - do con người bịa ra, được bịa ra từ vô ý thức của con người, được bịa ra tương ứng với khổ của con người, được bịa ra từ khổ. Và họ đã từng cố gắng mô tả điều tối thượng trong tâm thức dường như nó là đờ đẫn, chết, không đậm đà chút nào trong nó, không niềm vui trong nó. Người Ki tô giáo nói rằng Jesus không bao giờ cười. Thật kì cục. Nếu Jesus không thể cười được thế thì ai khác? Bạn có cho rằng bạn có thể cười được không? Vâng, đôi khi bạn cười, nhưng tiếng cười của bạn là nông. Nó nhiều nhất là trên môi, hay nếu nó đi rất sâu nó đi tới họng. Nó không tới từ tim, nó không tới từ tâm can bạn, nó không tới từ cốt lõi của bạn. Nó chỉ có đó, hời hợt, tô vẽ. Nó là nông.

Chỉ Jesus có thể cười. Và khi Jesus cười ông ấy là tiếng cười - không phải ông ấy cười. Khi bạn cười, bạn cười. Khi Jesus cưởi ông ấy là tiếng cười. Khi bạn nhảy múa, bạn nhảy múa. Khi Jesus nhảy múa ông ấy là điệu múa. Khi bạn yêu, bạn yêu. Khi tôi yêu, tôi đơn giản là việc yêu. Tôi không tồn tại tách rời khỏi nó, bằng không sẽ có phân chia, chia chẻ. Khi bạn cười, bạn đang đứng tách xa và cười - việc cười là đóng vai, toàn bộ con người của bạn không được tham gia vào trong nó.

Và người Ki tô giáo nói điều rất ngu xuẩn, rằng Jesus không bao giờ cười. Tại sao họ nói điều đó? Từ khổ của họ, từ đau khổ của họ, từ cái vô nghĩa của họ, họ đã mô tả Jesus buồn, u tối, nghiêm chỉnh, nấm mồ. Và bởi vì điều này, nhà thờ của bạn đã trở thành nghĩa địa; niềm vui của sự sống không còn tồn tại ở đó. Và bởi vì điều này kinh sách của bạn đã trở thành giống như bạn thấy trong bảo tàng - con rắn ngâm trong rượu. Nó sẽ còn lại lâu. Nhưng rắn trên cỏ sống động trong ánh mặt trời, trên đá, nghỉ ngơi buổi trưa, ngủ trưa, con rắn trèo lên cây hay nhún nhảy cùng cành cây, con rắn sống động. Và rắn trong bảo tàng, trong bệnh viện, trong phòng thí nghiệm khoa học, trong rượu ngâm. Rắn ngâm rượu, hay gọi nó là rắn rượu, sẽ còn lại lâu, vì nó đã chết.

Rắn thực, rắn sống động, sẽ không sống lâu, vì nó sống động - chết sẽ tới. Nhưng với rắn rượu không có chết.

Jesus đã chết. Ông ấy đã là đoá hoa - đã nở buổi sáng, đến tối thì qua đời. Nhưng Christ đã được người Ki tô giáo đặt ra, vẫn sống. Đó là con rắn rượu, được đóng chai, một mảnh bảo tàng. Nó có thể sống mãi mãi. Kinh sách của bạn là chết; chúng giống như bướm khô được kẹp trong sách. Bạn có thể thu thập bướm và liên tục kẹp chúng vào sách - chúng có vẻ giống bướm, nhưng chúng không giống. Vì bướm là gì nếu nó không thể có tự do, nếu nó không sống động, nếu nó không lang thang từ hoa này sang hoa khác, nếu nó không là kẻ lang thang trên đôi cánh - nó là gì? Nó chẳng là gì cả. Nó là cái xác.

Kinh Thánh của bạn cũng vậy, Veda và Koran của bạn cũng vậy. Chúng là những thứ được bịa ra. Jesus, Jesus thực, chỉ là cái cớ. Và bạn đã áp đặt lên Jesus thực, chính Jesus riêng của bạn, người không bao giờ cười. Jesus đã là loại người khác toàn bộ. Tôi không thể hình dung rằng ông ấy sẽ không cười. Ông ấy đã đi với những người đẹp. Ông ấy đã không đi cùng các thánh nhân, nhớ lấy, ông ấy đã đi cùng những người đẹp. Người say và người đánh bạc và gái mãi dâm nữa. Ông ấy đã đi với những người thực, người đích thực. Ông ấy đã không đi cùng các thánh nhân rởm, ông ấy đã đi cùng tội nhân.

Các thánh nhân là bướm khô bị kẹp sách. Tội nhân là sống động - con rắn vẫn còn trên đá giữa trưa nắng. Tội nhân đôi khi có thể trở thành thánh nhân, nhưng thế thì tính thánh nhân của họ có phẩm chất khác toàn bộ cho nó. Họ không thể thuộc về bất kì nhà thờ nào, họ không thể thuộc về bất kì giáo phái nào. Họ không thể thuộc vào được - làm sao thánh nhân có thể thuộc vào được? Thánh nhân là tựa hương thơm, tự do, bay theo gió - người đó không thể thuộc vào được. Jesus không bao giờ thuộc vào bất kì người nào. Đó là lí do tại sao người Do Thái giận ông ấy - họ muốn ông ấy thuộc về họ.

Thánh nhân thực sẽ không được nhận ra như thánh nhân, không nhà thờ nào sẽ phong cho họ là thánh. Và thánh được nhà thờ phong cho, thực sự là các thánh nhân hư huyễn, vật thờ, giả, nhân tạo, tổng hợp, nhựa. Vâng, họ không cười, điều đó đúng. Nhưng Jesus không phải là loại thánh nhân đó. Ông ấy cười, ông ấy uống rượu, ông ấy ăn ngon, ông ấy yêu… Ông ấy là con người thực của đất, rất trần tục, được bắt rễ trong đất.

Và đất không chống lại trời. Quan sát cây mà xem - cây có thể vươn lên cao hơn trên trời nếu nó ăn sâu hơn vào đất. Và điều như vậy là qui tắc, điều như vậy là luật. Người được bắt rễ sâu trong đất có thể đi sâu vào Thượng đế - không có điều khác. Người có thể cười và tận hưởng và vui vẻ, có thể cầu nguyện. Rễ của người đó ở trong đất sẽ cho người đó đủ chất nuôi dưỡng để cầu nguyện. Người đó sẽ biết ơn - chỉ thế thì người đó có thể cầu nguyện.

Thượng đế là có ý nghĩa chỉ khi nó tới từ lòng biết ơn của bạn. Nhưng làm sao bạn có thể biết ơn nếu bạn thậm chí không thể cười? Nhà thờ đã trở thành nghĩa địa.

Cho nên câu hỏi của bạn là có liên quan. Bạn có thể sợ nếu bạn trở nên chứng ngộ, sự sống của bạn sẽ không đậm đà thế. Tôi hứa với bạn, nó sẽ đậm đà hơn. Ngay bây giờ bạn chỉ mơ về niềm vui. Chúng không là thực ở đó, không thực. Chỉ trong tưởng tượng của bạn, chúng tồn tại.

Tôi hứa với bạn: vui thực, yêu thực, đích thực. Và bất kì khi nào một người là đích thực, người đó không chỉ khôn. Chỉ khôn là không đủ khôn. Người khôn thực - tôi gọi người đó là 'khôn khác' - người khôn thực bao giờ cũng có đủ can đảm để là ngu với xung quanh một chút ít, để là ngu xung quanh. Khôn thực bao giờ cũng có cái gì đó của ngu trong nó. Và cũng vậy, người ngu thực có cái gì đó của khôn trong người đó. Vì con người thực bao giờ cũng là sự gặp gỡ của các cái đối lập. Gặp gỡ của đất và trời, gặp gỡ của mùa hè và mùa đông, gặp gỡ của ngày và đêm, gặp gỡ của khôn và ngu.

Ngu cũng không phải là hoàn toàn sai. Nó có cái gì đó đẹp trong nó - nó có vui đùa trong nó, nó không có nghiêm chỉnh trong nó. Nó là vô tham vọng, nó là hồn nhiên. Cho nên người khôn thực có cái gì đó của ngu trong người đó - nó bao giờ cũng có đó, nó làm cho cuộc sống của người đó đậm đà. Người im lặng thực, có bài ca để hát. Do đó mà có Bài ca Thiền này của Bạch Ẩn.

Bạn không kết nối thiền và bài ca cùng nhau trong tâm trí bạn. Bài ca về thiền sao? Bài ca về yêu là được, nhưng bài ca về thiền sao? Bài ca của Solomon là được, nhưng bài ca về thiền sao? Thiền dường như là không hát, thiền dường như là nghiêm chỉnh, thiền dường như là im lặng. Và bài ca sao? Bài ca là không im lặng, bài ca có tính diễn đạt, tưng bừng hớn hở, nhảy múa. Nhưng thiền thực bao giờ cũng có bài ca để hát, điệu vũ để nhảy. Nó đậm đà.

Đó là lí do tại sao nhiều người thế bị phân vân ở đây. Đặc biệt những người tôn giáo, vì họ là ít tính tôn giáo nhất - họ rất bị phân vân ở đây. Thiền và nhảy múa, tính chất sannyas và yêu, tất cả đi cùng nhau. Tôi đang cố tạo ra gặp gỡ của các cái đối lập. Và bất kì khi nào hai cái đối lập gặp gỡ, có phúc lạc lớn. Khi hai cái đối lập gặp gỡ, chỉ thế thì có phúc lạc. Đàn ông gặp đàn bà và có cực thích và có niềm vui. Và sống gặp chết và có cực lạc lớn, nếu bạn biết cách cho phép nó. Khoảnh khắc chết là khoảnh khắc cực lạc lớn nhất - nếu bạn biết cách cho phép nó, nếu bạn biết cách thảnh thơi trong nó, cách buông xuôi theo nó.

Ở đây, yêu sẽ gặp gỡ với từ bỏ. Ở đây, thiền sẽ gặp gỡ với lời cầu nguyện. Ở đây, im lặng và âm thanh sẽ ở cùng nhau.

Một mình im lặng là nghèo nàn, một mình âm thanh cũng vậy. Một mình âm thanh là ầm ĩ, một mình im lặng là chết. Khi im lặng và âm thanh gặp gỡ, có âm nhạc. Âm nhạc là gặp gỡ của im lặng và âm thanh. Có nhịp điệu giữa âm thanh và im lặng, do đó có âm nhạc. Âm nhạc lớn bao giờ cũng chứa im lặng trong nó và âm thanh. Và thiền lớn cũng chứa âm thanh trong nó và im lặng.

Đừng sợ, tôi không dạy bạn tôn giáo phủ định sự sống. Tôi đang dạy tôn giáo tuyệt đối khẳng định sự sống. Sự sống là Thượng đế.

Tại sao tôn giáo của Phật bị hoàn toàn bật rễ khỏi Ấn Độ?

Lí do đơn giản. Vì công chúng có thể tha thứ cho mọi thứ ngoại trừ thiên tài.

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' - Osho

..............................

0 Comments