Không cái gì thất bại như thành công

Thiền Osho Podcast

Không cái gì thất bại như thành công


Powered by RedCircle


Osho kính yêu: nhiều thứ thế cần biết ơn - thực sự 'Prasadem' là cái tên đẹp, vì nó đã mang ý thức về nhiều thứ tới như món quà từ Thượng đế. Đức tin đang tăng trưởng hàng ngày trong giá trị của không làm và nhận nhiều hơn. Vậy mà...

Cái nhìn địa ngục toàn thế giới bởi các công ti bán hàng, các lực sĩ, nhạc sĩ, nghệ sĩ, vân vân, là ở chỗ con đường duy nhất tới thành công là tập trung vào mục đích một cách liên tục, nhất tâm, toàn bộ, và làm việc chăm chỉ nhất có thể để đạt tới mục đích'. Cả hai hệ thống giờ đã được thực nghiệm là đúng và hiệu quả. Và, chúng dường như là đối lập đối xứng trong triết học. Xin thầy bình luận?

Câu hỏi này là từ Swami Prem Prasadam. Tên anh ấy ngụ ý 'món quà, ân huệ'. Ân huệ không thể được sản xuất ra, không thể được chế tạo. Nó tới, nó xảy ra, bạn chỉ phải có tính cảm nhận nó. Nó là một loại không làm, nó là khi bạn thụ động, bất hoạt. Thực ra khi bạn không hiện hữu, khi bạn vắng mặt - có prasadam, ân huệ, món quà. Khi bạn tồn tại chỉ như trúc hổng, thế thì Thượng đế bắt đầu chơi trên bạn như chiếc sáo. Nhưng chỉ khi bạn là trúc hổng. Thượng đế chỉ tới như món quà, không bao giờ khác.

Và Prasadam đã trong kinh doanh lớn, cho nên anh ấy có ý tưởng rằng người ta phải 'tập trung nhất tâm, liên tục, vào mục đích - một cách toàn bộ, và làm việc chăm chú nhất có thể được để đạt mục đích.'

Bây giờ, tôi có thể hiểu vấn đề của anh ấy. Trong thế giới, việc tìm kiếm điều tầm thường, quan điểm kinh doanh là hoàn toàn đúng. Tiền sẽ không tới như món quà. Nếu bạn đơn giản ngồi dưới cây Bồ đề, ngồi im lặng và quan sát khi nào tiền sẽ tới từ mọi hướng và sẽ mưa rào lên bạn, điều đó không xảy ra. Nó sẽ không bao giờ tới. Ngồi dưới cây Bồ đề, không ai sẽ tiến tới và nói cho bạn: 'Mời bạn tới và trở thành tổng thống Mĩ.' Điều đó cũng sẽ không xảy ra.

Trong những thứ thế gian, là những điều tầm thường, bạn phải làm việc vất vả. Đó là luật của thế gian, vì trong thế gian bạn phải cạnh tranh. Và có cả triệu người đổ xô theo tiền và quyền và danh - bạn không một mình, nó là thế giới cạnh tranh. Bạn phải xô đẩy điên khùng, tập trung. Một cách bạo hành. Hợp pháp hay bất hợp pháp, điều đó không thành vấn đề. Nếu bạn thành công, mọi điều bạn đã làm sẽ được coi là hợp pháp. Nếu bạn thất bại, mọi điều bạn đã làm sẽ bị coi là bất hợp pháp. Nếu bạn thành công, thế thì mọi thứ là được. Thành công mang tới tính thần thánh. Nhớ chỉ một điều: Đừng thất bại. Và nếu bạn không muốn thất bại, hãy điên tuyệt đối đi - bạn càng điên, càng tốt. Thế thì bạn có thể đánh bại người khác, những người không điên đến thế.

Chỉ người điên mới thành công trong chính trị, trong tiền bạc, trong thế giới của quyền lực. Người bạo hành thành công. Nhưng thành công của họ là gì? Họ thành công, nhưng đích xác thành công của họ là gì? Khi họ thành công họ đi tới biết duy nhất rằng toàn thể đời họ đã thất bại. Bạn đã nghe câu ngạn ngữ 'Không cái gì thành công như thành công' chưa? Điều đó là hoàn toàn vô nghĩa.

Tôi nói: Không cái gì thất bại như thành công. Vì khi bạn đã thành công, thế thì bạn biết rằng chẳng có gì cả. Bạn đã chạy theo các cái bóng. Bạn đã trở thành thủ tướng hay tổng thống - bây giờ thì cái gì? Và bạn đã phí toàn thể cuộc sống của bạn. Hỏi Morarji Desai - tám mươi hai năm phí hoài, và giờ ông ấy đã trở thành thủ tướng. Vậy thì cái gì nào? Cái gì được đạt tới? Không cái gì được đạt tới. Thành công chỉ là cực đỉnh của thất bại cả đời của ông ấy. Bây giờ ông ấy đã hoàn toàn thất bại.

Trong thế giới, thành công chỉ dường như là có tính thành công. Nó là cách làm sao lãng bản thân bạn khỏi việc tìm kiếm bên trong. Nó là cách né tránh bản thân bạn, trốn khỏi bản thân bạn. Và đến cuối cùng, bạn sẽ là người thua cuộc.

Nếu bạn muốn đi tới Thượng đế, hành động không được cần tới, chứng điên không được cần tới, tập trung không được cần tới. Cái gì được cần? Duy nhất một điều: buông xuôi được cần. Tính thụ động được cần, bạn phải trở thành nữ tính. Bạn phải trở thành bụng mẹ - tính cảm thụ, cảm thụ thuần khiết. Và khi bạn hoàn toàn cảm nhận - nhiều tới mức bạn thậm chí không ham muốn Thượng đế, vì trong ham muốn cũng có hành động; nhiều tới mức bạn thậm chí không mong đợi Thượng đế, vì trong mong đợi cũng có hành động - khi mọi việc ham muốn và mọi mong đợi đã biến mất, khi bạn có đó chỉ im lặng, thậm chí không đợi Thượng đế, thì Ngài tới.

Thực ra nói 'Ngài tới' là không đúng - Ngài nảy sinh trong bạn. Ngay cả điều đó cũng không đích xác đúng - bạn đột nhiên thấy trong việc đợi đó rằng bạn là nó. Tattvamasi - cái đó là ngươi.

Tâm trí của Prasadam là hướng đích, đó là huấn luyện cả đời của anh ấy. Một cách tự nhiên anh ấy rất rối ren. Anh ấy đã tới trong một thế giới rất kì lạ và đã trở thành sannyasin. Bây giờ tôi đang dạy buông xuôi và anh ấy chỉ biết tranh đấu, cách tranh đấu. Anh ấy là chiến binh - anh ấy biết toàn thể chiến lược và công nghệ của tranh đấu, của chiến tranh. Và anh ấy đang trong khó khăn. Thế giới nhỏ này, thế giới của tôi này, được quản lí theo cách khác toàn bộ. Không chiến lược, không kĩ thuật, không tranh đấu. Tôi đang cố tạo ra một thế giới thay thế - một thế giới nhỏ, nhưng dành cho những người sẵn sàng buông xuôi, xoá bản thân họ đi. Người sẵn sàng trở thành không ai cả và có thể làm việc từ tính không ai cả của họ.

Thế thì Thượng đế sẽ tới với bạn. Mục đích và Thượng đế không thể tồn tại cùng nhau. Thượng đế không thể trở thành mục đích của bạn. Hãy nhớ, đó là nỗi sợ - rằng Prasadam sẽ làm Thượng đế thành mục đích. Thế thì sự tổng hợp tới - thế thì anh ấy sẽ dùng bất kì cái gì anh ấy biết từ kinh nghiệm quá khứ của anh ấy. Nhưng thế thì bạn đã bỏ lỡ vấn đề. Thượng đế không bao giờ có thể là mục đích! Và không mục đích nào đã từng bao giờ có thể cho bạn Thượng đế. Tâm trí hướng đích là tâm trí phi tôn giáo, tâm trí thế gian. Tâm trí tôn giáo không biết tới mục đích.

Hãy nhìn vào hoa loa kèn trên cánh đồng đi: chúng không lao động vất vả, chúng không đi chơi, chúng không thu hoạch, chúng không nghĩ về ngày mai. Và ngay cả Solomon đã không giống một trong những hoa loa kèn này, trong mọi vinh quang của ông ấy đã không được trang điểm như một trong chúng. Hoa loa kèn biết con đường tới Thượng đế.

Prasadam, hãy trở thành hoa loa kèn đi.

Mục đích nảy sinh để né tránh cái đang đó. Để né tránh sống, để né tránh yêu, để né tránh chết. Chủ định duy nhất của chúng là để né tránh. Chúng là việc làm sao lãng. Chúng từ chối nhìn, nghe, hiện hữu. Khi bạn được kết thúc với các mục đích và ý thức hệ mà duy trì chúng, thế thì không có nhu cầu về Thượng đế, niết bàn hay chân lí. Thế thì mọi điều bạn cần là cháo cho bữa sáng, mái nhà chống mưa, và khoảnh khắc hiện tại. Nó là việc từ chối sự kiện này, trong ước lệ sai lầm về việc sống, rằng bạn cần Thượng đế như mục đích, chân lí như mục đích, niết bàn như mục đích. Chúng không phải là mục đích, chúng là món quà. Khi bạn hiện diện, chúng xảy ra.

Tại sao con người liên tục sống trong cùng vòng tròn lặp lại, lặp đi lặp lại và kiếp nọ tới kiếp kia?

Điều đó là đơn giản. Vì bạn không thực sự sống. Đó là lí do tại sao bạn muốn lặp lại. Nếu bạn thực sự sống, sẽ không có nhu cầu lặp lại. Nếu bạn đã yêu, và đã biết yêu là gì, sẽ không có nhu cầu lặp lại; bạn sẽ được kết thúc với nó. Bất kì khi nào cái gì đó đã được biết một cách toàn bộ, bạn được kết thúc với nó. Khi cái gì đó vẫn còn không được biết, bạn khao khát. Điều đó là tự nhiên, bạn liên tục ham muốn. Bạn đã không yêu trong cuộc sống này, bạn sẽ ham muốn cuộc sống khác. Bạn đã không yêu người đàn bà này, bạn sẽ ham muốn người đàn bà khác. Bạn đã không yêu người đàn ông này, bạn sẽ ham muốn người đàn ông khác, trong một thế giới khác nào đó, ở hành tinh khác nào đó.

Bạn đã không có khả năng thấy và nhận ra và hiểu bạn là ai trong cuộc sống này - bạn sẽ khao khát cuộc sống khác.

Những khao khát không đầy đủ này để được hoàn thành, đó là lí do tại sao.

Và thế thì bạn có thể hiểu quan điểm của tôi. Đó là lí do tại sao tôi nói: Hãy sống một cách toàn bộ! Sống hoàn toàn! Bất kì cái gì bạn muốn làm, làm nó đi! Đừng né tránh và đừng kìm nén, bằng không bạn sẽ phải tới lần nữa. Và tới nữa, và tới nữa.

Suy ngẫm về cái đẹp này:

Một mình, và đi thăm London lần đầu tiên, một doanh nhân vẫy taxi và bảo người lái taxi đưa ông ta đi đâu đó mà ông ta có thể quên đi nỗi đơn độc của mình. Khi được thả xuống, vị khách bấm chuông ngôi nhà được người lái xe taxi chỉ cho. Khe trượt cửa sổ nhìn ngang tầm mắt mở ra và một giọng nữ rõ ràng gợi tình hỏi người này muốn gì.

'Tôi muốn được giao cấu,' vị khách đáp.

'Được thưa ông,' người đàn bà nói, 'nhưng vì đây là câu lạc bộ tư, ông sẽ phải tuồn tờ hai mươi pound qua hộp thư.'

Vị khách làm như được chỉ dẫn, cửa sổ đóng lại, và ông ta đợi. Thời gian trôi qua nhưng chẳng cái gì xảy ra. Sau năm phút ông ta bắt đầu đấm cửa và lại thanh chắn mở ra. 'Tôi muốn được giao cấu,' người này nói.

'Cái gì, nữa à?' giọng nói cất lên.

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' - Osho

..............................

0 Comments