Mọi người sống một cách vô nghĩa, chết một cách vô nghĩa và có thể bị khai thác

Thiền Osho Podcast

Mọi người sống một cách vô nghĩa, chết một cách vô nghĩa và có thể bị khai thác


Powered by RedCircle


Osho kính yêu, tôi sẽ chết cho thầy, tôi nghĩ, nhưng tôi không tin lời thầy nói, không một lời nào.

Tốt, Anand Geet. Việc chết bao giờ cũng dễ dàng, việc sống là khó. Trở thành kẻ tử vì đạo là rất dễ, bất kì người ngu nào cũng có thể làm điều đó. Thực ra chỉ người ngu mới trở thành kẻ tử vì đạo. Bằng không ai muốn trở thành kẻ tử vì đạo? Nhưng điều đó dễ hơn là chết, vì nó xảy ra trong một khoảnh khắc. Và một khi bạn chết, bạn chết, không có gì hơn cho nó. Nhưng sống là vấn đề thực, vì sự sống là lâu dài.

Bạn nói: Tôi sẽ chết cho thầy, tôi nghĩ.

Và tôi biết thậm chí bạn không thể chết, vì cái 'tôi nghĩ' đó là không đáng tin cậy. Suy nghĩ không bao giờ là đáng tin cậy, chỉ việc cảm là đáng tin cậy. Suy nghĩ là lừa dối. Mọi người tới tôi và họ nói, 'Osho ơi, tôi yêu thầy, tôi nghĩ.' Làm sao yêu có thể tới từ suy nghĩ? Không có khả năng nào. Điều đó giống như cố vắt dầu ra từ cát. Ý nghĩ không có bất kì yêu nào. Ý nghĩ có thể có nhiều hận thù, có thể có nhiều giận, thịnh nộ, nhưng chúng không có bất kì yêu nào; bạn không thể nhận được yêu từ chúng.

Và khi bạn nói, 'Tôi nghĩ tôi yêu,' bạn bị tâm trí lừa đấy. Yêu là việc cảm. Và khi bạn nói, 'Tôi sẽ chết cho thầy, tôi nghĩ,' điều bạn thực sự nói là ở chỗ: bạn yêu tôi và bạn sẵn sàng chết cho tôi. Nhưng qua suy nghĩ, điều đó là không thể được. Vào khoảnh khắc cuối cùng suy nghĩ sẽ nói, 'Mình đang làm gì vậy? Đó là cuộc sống của mình.' Và thực sự bạn không ngụ ý điều đó.

Và bạn nói: tôi không tin vào lời thầy nói, không một lời nào.

Vì nếu bạn tin điều tôi nói, bạn sẽ phải sống nó. Và tôi không ở đây để hi sinh bạn trên bất kì ban thờ nào, vì mọi ban thờ đều phải bị phá huỷ và mọi đền chùa phải bị san bằng trên đất. Mọi ban thờ đã từng là nguy hiểm cho con người - vì con người đã từng bị giết trên nhiều ban thờ, của người Hindu và người Ki tô giáo và người Mô ha mét giáo, nhưng con người bao giờ cũng bị giết.

Tôi không dạy bạn rằng bạn phải dâng hiến bản thân bạn. Không - tôi dạy bạn sống, không chết. Và nếu bạn biết sống, bạn sẽ biết chết nữa, vì chết là cực điểm của sống. Nó không chống lại sống, nó là đỉnh cao của bài ca sự sống. Nó là bài alleluia cuối cùng.

Tôi dạy bạn sống. Nhưng nếu bạn tin cậy tôi, thế thì bạn sẽ lâm vào rắc rối đấy. Bạn sẽ phải biến đổi bản thân bạn, bạn sẽ phải trải qua nhiều chuyển hoá. Đó là lí do tại sao tâm trí bạn nói, 'Tôi không tin vào lời thầy nói, mặc dầu tôi sẵn sàng chết cho thầy.' Bạn không sẵn sàng cho phép một lời của tôi trở thành hạt mầm trong tim bạn, và bạn sẵn sàng chết cho tôi sao? Bạn không sẵn sàng chấp nhận tôi như khách trong bạn, và bạn sẵn sàng chết cho tôi sao?

Ngay chỗ đầu tiên, tôi không muốn bạn chết, tôi muốn bạn sống. Và sống một cách đích thực. Chết sẽ tới vào thời gian riêng của nó. Khi thời gian chín muồi, chết là đẹp. Khi quả chín, nó rụng xuống theo cách riêng của nó. Khi bạn đã sống cuộc sống của bạn một cách toàn bộ, chết là niềm vui, vì nó là việc thảnh thơi trong vũ trụ lần nữa. Con sóng biến mất trong đại dương lần nữa để nghỉ ngơi - cho sự sống khác lúc nào đó, cho con sóng khác dâng lên.

Nó là giống như, cả ngày bạn đã sống, và đêm tới. Đêm là đẹp thế. Bạn có thể lên giường và quên tất cả - rối loạn, lo âu, công việc, mệt mỏi. Bạn rơi vào trong cái chết nhỏ mọi đêm. Và được phúc lành là những người thực sự rơi vào trong chết mọi đêm, vì đến sáng họ được phục sinh. Họ được tái sinh. Họ lại tươi tắn, họ lại sẵn sàng làm nhiều thứ mà sự sống yêu cầu được làm. Họ không còn bị cạn kiệt, tim họ lại nhảy múa, họ tươi tắn. Và họ sẵn sàng nhảy vào trong rối loạn của sự sống và sống một ngày nữa.

Cũng giống như điều đó, bạn sẽ chết trong thân thể này và bạn sẽ nghỉ ngơi trong đất và bạn sẽ nghỉ ngơi trong bầu trời và bạn sẽ nghỉ ngơi cho bây giờ. Và khi bạn sẽ sẵn sàng được sinh ra lần nữa - ngày nữa, phục sinh nữa, thân thể nữa, bạn sẽ lại quay lại lần nữa. Điều này sẽ tiếp diễn mãi cho tới khi bạn kết thúc việc đã được trao cho bạn, cho tới khi bạn hoàn thành định mệnh của bạn. Cho tới khi bạn đi tới nhận ra rằng thân thể vật lí không phải là bạn. Rằng ngay cả thân phúc lạc cũng không là bạn. Rằng bạn là Phật.

Ngày bạn nhận ra điều đó - không bằng cách nói ra lời, không bằng trí tuệ, không phải là 'tôi nghĩ' mà một cách toàn bộ, một cách toàn thể, việc nhận ra này là tuyệt đối, không có hoài nghi về nó, không có không chắc chắn về nó, nó không phải là kết luận logic mà là kinh nghiệm, kinh nghiệm có tính tồn tại, bạn là nhân chứng cho nó - thế thì bạn biến mất. Thế thì bạn sẽ không quay lại trên trái đất này trong hình dạng thân thể. Thế thì bạn sẽ được sinh vào trong Thượng đế, không có thân thể. Thế thì bạn sẽ trở thành Thượng đế. Thế thì bạn sẽ nổi trong vĩnh hằng. Thế thì bạn sẽ là đoá sen, vô hình với con mắt bình thường. Thế thì bạn sẽ là hương thơm thuần khiết cho mãi mãi và mãi mãi.

Nhưng cho tới khi điều đó được đạt tới, từng cái chết là việc sinh mới. Và nhớ, tôi ở đây để dạy bạn cách sống khoảnh khắc này, ngày này. Nếu bạn chết ngay bây giờ, bạn sẽ chưa chín muồi, và chết sẽ là đau đớn và chết sẽ là khổ. Và chết sẽ là vô nghĩa. Mọi người sống một cách vô nghĩa và chết một cách vô nghĩa. Và bởi vì mọi người sống một cách vô nghĩa, họ có thể bị khai thác. Vì cuộc sống của bạn là vô nghĩa, thế bất kì người nào cũng có thể tới và có thể cho bạn cái chết có nghĩa.

Người đó sẽ nói 'Chết vì Hồi giáo' hay 'Chết vì Ki tô giáo', hay vì Christ hay vì Phật, hãy chết đi! Và người đó cho bạn nghĩa. Và bạn là vô nghĩa và bạn nói, 'Được. Sống là vô nghĩa, để tôi thử điều này. Có thể điều này làm cho tôi có nghĩa.' Đây là một loại tự tử. Và Hồi giáo và Phật và Christ chỉ là những cách hợp lí hoá cho tự tử. Bạn đang tự tử, với những lời hay ho quanh bạn.

Không, tôi không muốn là ban thờ cho bạn. Không ai phải chết cho tôi. Các sannyasin của tôi phải sống cho tôi. Và sự sống và việc sống là gian nan. Vì nó không thể là cơn bốc đồng nhất thời; nó không có tính bốc đồng. Nếu tôi nói 'Chết đi!' bạn có thể nhảy từ núi - điều đó xảy ra trong khoảnh khắc bốc đồng. Và một khi bạn đã lấy cú nhảy bạn không thể rút nó lại được. Bị kết thúc rồi. Nhưng khi bạn phải sống, cả nghìn lần bạn có thể lấy bước lùi lại. Và bạn sẽ lấy bước lùi lại, cả triệu lần. Vì sống không thể là bốc đồng.

Và tôi không dạy bạn tính bốc đồng, tôi dạy bạn biến đổi. Cho nên xin bạn, không ai phải chết cho tôi. Không bao giờ. Nếu bạn yêu tôi, hãy sống cho tôi đi, yêu tôi đi. Để cuộc sống của bạn là bài ca, niềm vui, lễ hội. Khi bạn hạnh phúc, bạn ở cùng tôi, khi bạn nhảy múa, bạn ở cùng tôi, khi bạn đang yêu, bạn ở cùng tôi. Đó là công việc của tôi, đó là sứ mệnh của tôi.

Nhưng theo nghĩa khác tôi hiểu. Rất khó tin vào lời tôi. Gần như không thể được. Tôi nói 'gần như' vì có những người tin cậy. Đó là lí do tại sao tôi nói 'gần như' - điều đó là có thể, nhưng nó là gian nan, vất vả. Vì điều tôi đang nói là của thế giới khác. Tôi mang cho bạn thông điệp, cẩm nang, của thế giới khác. Mặc dầu thế giới đó bị ẩn kín trong thế giới này, nhưng dầu vậy nó vẫn là khác đối với bạn. Nó là thực tại tách biệt. Bạn đã không biết nó, bạn đã không thấy nó, làm sao bạn có thể tin cậy được? Theo nghĩa đó, tôi có thể hiểu. Làm sao bạn có thể tin được? Nhưng tôi cũng không nói tin tưởng, vì tin tưởng sẽ không giúp ích gì. Mọi niềm tin là có hại, niềm tin như vậy là chất độc.

Tôi không nói tin vào tôi. Tôi đơn giản nói: Nhìn vào tôi, cảm thấy tôi, và nếu ham muốn thực nghiệm nảy sinh, hãy thực nghiệm cùng tôi đi: hãy tới và thấy. Đích xác tôi sẽ nói với bạn như Phật đã nói với đệ tử của ông ấy: hãy tới và thấy. Tôi không nói tới và tin, tôi nói tới và thấy. Nó đã xảy ra ở đây. Hoa hồng đã nở bung - bạn tới gần tôi và lỗ mũi của bạn sẽ đầy hương thơm của nó. Hãy tới và thấy đi!

Và nếu bạn có thể thấy hoa hồng của tôi, bạn sẽ đạt tới tin cậy lớn trong hoa hồng riêng của bạn. Nó sẽ không là tin cậy vào hoa hồng của tôi, vì điều đó không hữu dụng. Thấy rằng một người như bạn - cũng mảnh mai như bạn, được làm từ thân thể, xương và máu hệt như bạn, cũng mong manh với chết như bạn - một người hệt như bạn đã nở hoa, sẽ cho bạn tin cậy vào bản thân bạn. Thế thì tại sao nó không thể xảy ra cho bạn? Đó là công việc của tôi, mang bạn tới gần.

Tính chất sannyas không là gì ngoài lời mời tới gần hơn chút ít - thêm chút ít, để cho bạn có thể thấy, để cho bạn có thể cảm. Và qua việc thấy đó, tin cậy nhất định nảy sinh, không vào tôi, mà vào bản thân bạn - rằng điều này có thể xảy ra cho bạn nữa. Đó là điều Phật gọi là 'shraddha'. Từ đó không thể được dịch. Nó đã được dịch là 'đức tin', là 'niềm tin', là 'tin cậy' - nhưng mọi cách dịch này đều bỏ lỡ vấn đề. Lời của Phật shraddha ngụ ý tự tin - không chỉ tin cậy, không chỉ niềm tin, không chỉ đức tin, mà tự tin. Tự tin vào ai? Tự tin vào con người riêng của bạn - rằng nếu điều đó có thể xảy ra cho một người, nó có thể xảy ra cho mọi người. Thấy rằng nó có thể xảy ra cho một người, tin cậy, tự tin, nảy sinh trong bạn rằng 'Nó có thể xảy ra cho mình nữa.'

Chỉ thế thì bạn sẽ hiểu điều tôi đang nói. Trước điều đó, nó là khó. Nếu bạn có thể tránh hiểu lầm, đó là mọi điều tôi có thể mong đợi ở bạn. Hiểu biết thì tôi không mong đợi - chỉ tránh hiểu lầm. Chỉ lắng nghe tôi như bạn lắng nghe âm nhạc thuần khiết. Bạn làm gì khi bạn nghe nhạc thuần khiết? Bạn đơn giản lắng nghe. Bạn không cố hiểu, bạn không cố hình dung ra nó là gì, nghĩa của nó là gì. Bạn không bận tâm về nghĩa, bạn lắng nghe nó. Bạn làm gì khi bạn lắng nghe con chim hót trong chuyển động, sáng sớm? Bạn đơn giản lắng nghe. Bạn xúc động với nó, bạn cảm thấy niềm vui của nó.

Ở đây tôi cũng là con chim đang hót buổi sáng. Hãy lắng nghe tôi như bạn nghe nhạc đi. Hay gió luồn qua rặng thông. Chỉ lắng nghe như điều đó. Trong việc lắng nghe đó, bạn sẽ được hoà hợp với tôi. Thứ nhất, hiểu lầm sẽ biến mất. Và khi hiểu lầm đã trở thành không thể được, thế thì nảy sinh hiểu biết theo cách riêng của nó. Bạn không cần mang nó, bạn không thể mang nó. Nó tới, nó giáng lên bạn.

Bằng không, nhất định có hiểu lầm. Tôi đã nghe:

Một đạo diễn phim lớn và vợ ông ấy đang trong cuộc hành trình ở rừng rậm châu Phi thì, ngay khi họ đang bước dọc một con đường hẹp trong phần rậm rạp nhất của rừng cây bụi, một con sư tử khổng lồ nhảy vào họ, vồ lấy người vợ trong bộ hàm to lớn và bắt đầu lôi cô ấy đi. 'Bắn chụp đi, John!' cô ấy la lên cho chồng. 'Bắn chụp đi!'

'Anh không thể chụp được,' anh ta la lại. 'Anh hết phim rồi!'

Bây giờ đạo diễn phim là đạo diễn phim.

Một người cùng vợ đang trong chuyến thăm London cho lũ chim bồ câu ăn ở quảng trường Trafalgar Square. Một con chim bồ câu đậu lên đầu anh chồng và ỉa một bãi rồi bay mất. 'Này, em đừng cứ đứng đó chẳng làm gì cả,' anh chồng giận giữ với cô vợ. 'Đưa cho anh tờ giấy. Đưa anh vài tờ!'

'Đừng có mà kì cục thế,' cô vợ nói. 'Con chim bồ câu đó giờ bay xa rồi.'

Bạn hiểu nó không? Và chuyện cuối cùng:

Vào ngày của Mẹ, cô giáo cho lớp chủ đề để làm bài luận: 'Chỉ có một mẹ.' Đó là chủ đề. Một đứa bé viết: 'Hôm qua con ngã khỏi cây và làm đau đầu gối. Mẹ con nghe thấy con khóc, và tới và cho con cái hôn lớn. Cái đau mất liền! Chỉ có một mẹ!'

Đứa trẻ khác viết: 'Hôm qua bạn con đã đánh con. Con vừa về nhà vừa khóc. Mẹ cho con cái hôn lớn và bảo con: mẹ yêu con. Chỉ có một mẹ!'

Bé John viết: 'Hôm qua con về nhà rất đói. Mẹ con nói, "Vào bếp đi. Trên bàn có hai quả chuối." Và con nói, "Chỉ có một, mẹ ơi!"'

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' - Osho

..............................

0 Comments