Tôi tin vào Thượng đế, và nó không phải là từ sợ. Tại sao thầy nói rằng mọi niềm tin là từ sợ?

Thiền Osho Podcast


Powered by RedCircle


Tại sao người ta muốn kết hôn?

Tôi không biết đích xác. Vì tôi không bao giờ muốn kết hôn, cho nên tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm. Bạn không nên hỏi tôi câu hỏi khó thế. Nhưng tôi đoán - đây chỉ là đoán - tôi đoán vì mọi người thích sống trong thể chế, trong nhà tù. Mọi người không muốn sống cuộc sống mở, họ muốn sống cuộc sống đóng. Đó là lí do tại sao họ muốn kết hôn.

Tôi đoán mọi người không yêu, đó là lí do tại sao họ muốn kết hôn. Yêu là không đủ, cho nên luật pháp được cần để giúp đỡ. Nếu yêu là đủ, phỏng có ích gì mà kết hôn. Nếu bạn tin cậy vào yêu của bạn, điều đó là đủ; không thứ gì khác được cần để giữ các bạn cùng nhau. Hôn nhân là tìm cách giữ các bạn ở cùng nhau. Vì bạn không thể tin cậy rằng yêu của bạn là đủ giữ các bạn ở với nhau. Mọi người không yêu, họ muốn kết hôn. Mặc dầu mọi người rất tinh ranh - họ nói, 'Chúng tôi muốn kết hôn vì chúng tôi yêu.' Nhưng tại sao người ta phải muốn kết hôn nếu người ta yêu? Yêu là quá đủ - làm sao hôn nhân có thể giúp được? Nó có thể phá huỷ, nó không thể nâng cao.

Chính ý tưởng về hôn nhân là bắt đầu của li dị. Khoảnh khắc bạn nghĩ tới kết hôn, bạn nên thận trọng - bạn đã bắt đầu lập kế hoạch cho li dị. Sợ đang tới, sợ li dị đang tới - và trước khi nó chiếm quyền sở hữu bạn, bạn muốn kết hôn. Cho nên sẽ có luật pháp và cảnh sát và toà án và xã hội ngăn cản bạn trốn khỏi người đàn bà này hay ngăn cản người đàn bà này trốn khỏi bạn.

Yêu là đủ, quá đủ. Và nếu yêu không thể giữ được các bạn ở cùng nhau, thế thì không cái gì có thể giữ các bạn ở cùng nhau. Và không cái gì sẽ giữ được các bạn ở cùng nhau.

Mọi người thích kết hôn vì họ không thể chịu được hạnh phúc. Họ muốn khổ nào đó. Bất kì khi nào bạn thấy một đôi, một đàn ông và một đàn bà, hoàn toàn bất hạnh, bạn có thể tin cậy họ đã kết hôn - nhưng họ phải hoàn toàn bất hạnh. Rất khó thấy một đôi kết hôn hạnh phúc, dù việc giả vờ của họ là bất kì cái gì. Họ có thể trưng ra hạnh phúc nhưng điều đó không phải là sự thực. Bạn phải nhìn họ khi họ không giả vờ, khi họ không đeo mặt nạ công khai của họ. Họ bao giờ cũng cãi nhau, bao giờ cũng đánh nhau, bao giờ cũng chẹn cổ nhau.

Mọi người không thể chịu đựng được hạnh phúc. Yêu là niềm vui thế, nó là không thể chịu được. Nó là không thể chịu được thế, bạn muốn nghiền nát nó. Và hôn nhân là cách chắc chắn để nghiền nát nó. Mọi hôn nhân đều mang tính phá huỷ yêu. Chính ý tưởng hôn nhân là có tính phá huỷ. Yêu phải là tin cậy duy nhất của bạn.

Tôi đoán đàn ông kết hôn vì họ nghĩ họ quá mệt mỏi, đàn bà kết hôn vì họ tò mò. Cả hai bị thất vọng. Đàn ông muốn kết hôn vì họ sợ đàn bà thế. Khi bạn kết hôn, bạn phải sơ chỉ một đàn bà, đó là sự an toàn trong nó. Nếu bạn không kết hôn, mọi đàn bà làm cho bạn sợ. Một khi kết hôn, vợ bạn bảo vệ bạn, cô ấy trở thành sự bảo vệ lớn quanh bạn. Thế thì bạn không còn mở nữa; thế thì cô ấy bảo vệ bạn chống lại bản thân bạn.

Đàn bà muốn kết hôn vì trong nhiều thời đại, đàn ông đã làm cho họ bất lực về kinh tế tới mức họ bao giờ cũng khao khát an ninh kinh tế. Một khi sự bất lực của đàn bà mất đi và đàn bà là độc lập về kinh tế như đàn ông, tôi nghĩ hôn nhân sẽ không sống còn; không ai sẽ thích nó. Và điều đó là tốt nếu hôn nhân biến mất khỏi thế giới. Nó là một trong những thảm hoạ lớn nhất.

Và tôi không nói rằng ở cùng nhau trong yêu thân thiết và sống cùng nhau cho cả đời bạn là sai. Tôi không nói điều đó. Nhưng điều đó chỉ nên dành cho yêu, và không vì bất kì cái gì khác. Nó phải không có bất kì động cơ kinh tế nào, nó phải không có bất kì động cơ an ninh nào. Nó phải không có bất kì cái gì khác trong nó, nó phải là yêu thuần khiết. Vâng, yêu mang tới nhiều nguy hiểm - nhưng đó là cách yêu sống, qua nguy hiểm. Yêu vẫn còn sống động qua nguy hiểm. Nguy hiểm là không xấu, chúng giữ cho mọi thứ tuôn chảy và yêu vẫn còn qua mọi phiêu lưu. Chính dũng cảm là yêu, chính hèn nhát là kết hôn.

Và nếu câu hỏi này là câu hỏi cá nhân, nếu câu hỏi này là câu hỏi của bạn - vì bạn đã hỏi: Tại sao người ta muốn kết hôn? Nếu cái 'người ta' đó là bạn, thế thì gợi ý của tôi là: Đừng bao giờ kết hôn và bao giờ cũng sống trong yêu. Nếu bạn muốn bao giờ cũng sống trong yêu đừng bao giờ kết hôn, bằng không bạn sẽ bắt đầu sống trong hận thù. Vì không ai có thể yêu tù nhân riêng của người ta. Và không ai có thể yêu người cai tù riêng của người ta nữa. Khi bạn kết hôn bạn trở thành điều đó - người ta trở thành cai tù, người ta trở thành tù nhân. Và cả hai bắt đầu ghét lẫn nhau. Thế thì cuộc sống có xích mích và không duyên dáng.

Và câu hỏi cuối cùng:

Tôi tin vào Thượng đế, và nó không phải là từ sợ. Tại sao thầy nói rằng mọi niềm tin là từ sợ?

Thế thì tại sao bạn tin? Bạn không biết. Nếu bạn biết, không có nhu cầu tin. Mọi niềm tin đều là từ dốt nát. Niềm tin ngụ ý dốt nát. Phật biết, ông ấy không tin. Tôi biết, tôi không tin chút nào. Nhưng tại sao bạn tin? Niềm tin của bạn từ đâu tới? Nó không tới từ kinh nghiệm của bạn - thế thì nó đang tới từ đâu? Nó chỉ có thể tới từ hai nguồn, mà về căn bản là cùng một nguồn - hoặc sợ hoặc tham. Hoặc bạn sợ hoặc bạn tham. Và đây là hai mặt của cùng một đồng tiên, sợ và tham.

Tham là từ sợ, và từ tham, nhiều sợ hơn nảy sinh. Chúng đi cùng nhau. Cho nên hoặc bạn sợ địa ngục hoặc bạn tham cõi trời. Bằng không tại sao bạn tin vào Thượng đế? Làm sao bạn có thể tin vào Thượng đế? Chính niềm tin của bạn đơn giản nói rằng một mình bạn sợ; bạn cần bảo vệ. Bạn cần cha, bạn cần ai đó kiểm soát số mệnh, bạn cần ai đó để nhìn lên.

Và mọi niềm tin là dựa trên sợ, và các Thượng đế của bạn không là gì ngoài sợ của bạn được nhân cách hoá. Các Thượng đế của bạn không nói bất kì cái gì về Thượng đế, họ đơn giản nói cái gì đó về bệnh hoạn của bạn, về tâm trí bạn.

Một người rất tôn giáo, ngủ say, có một giấc mơ. Trong mơ của anh ta, Thượng đế hiện ra và nói với anh ta: 'Ta có tin cho con - tin xấu và tin tốt. Con muốn nghe tin nào trước hết?'

'Tin tốt ạ,' người này nói.

'Được, tin tốt là ở chỗ khi con chết con sẽ lên Cõi trời.' Người này, rất sung sướng, nói, 'Và tin xấu là gì?'

 Thượng đế nói: 'Tin xấu là ở chỗ con được mong đợi ở đó trước ngày mai.'

Ngay cả về Cõi trời bạn cũng sợ. Bạn sợ chết.

Một người leo núi ngã xuống từ một tảng đá dốc đứng, và khi anh ta rơi xuống anh ta tóm lấy một cành cây và giữ lơ lửng.

'Cứu tôi với, cứu tôi với!' anh ta kêu lên. 'Có ai ở trên tôi không?'

Đột nhiên một giọng nói nặng và trầm vọng tới qua vực thẳm: 'Ta sẽ giúp con, con ta. Nhưng trước hết ta cần đức tin của con và con phải tin cậy vào ta.'

Người này trả lời, 'Chắc chắn, con sẽ làm mọi điều ngài muốn, thưa Trời. Con tin cậy ngài, con tin ngài.'

'Thế thì,' giọng nói đáp lại, 'thả lỏng cành cây ra.'

Một im lặng sâu sắc và người này hô lên lần nữa: 'Này! Có người nào khác ở trên tôi không?'

Cho dù Thượng đế tới với bạn và nói: 'Buông bỏ đi! Chết đi! Biến mất đi!' bạn sẽ quay lưng lại Ngài. Bạn sẽ bắt đầu tìm Thượng đế khác.

Mọi niềm tin được bắt rễ trong sợ. Và người tôn giáo thực sự được sinh ra chỉ khi mọi sợ và mọi niềm tin bị thiêu cháy, và kinh sách và thần tượng bị phá huỷ. Khi bạn tự do khỏi niềm tin, bạn sẵn sàng cho chân lí.

Trích từ quyển 'Chính thân này là phật' - Osho

..............................

0 Comments